Chapter 4
Reading
IC3 Section
English | Vietnamese
IC3 | IT | TOEFL | Best Answer
Assessment
Educated Society
What traits signal success in your country’s ‘educational system’?
Câu hỏi hướng dẫn:
Giáo dục: Làm thế nào để tiếp thu và sử dụng tri thức trong nền văn hoá của bạn?
Skills:
In this chapter you will do these things:
In this chapter you will do these things:
English Language Skills:
- Vocabulary: Educated Citizenry
- Sharpen Your Dictionary Skills
- Skimming for Better Comprehension and Faster Reading
- Bring Your Knowledge and Experience to the Reading
- Improving Reading Speed
Vietnamese Language Skills:
IC3 Skills: Girls’ Education in Developing Countries: Mind the Gap
![]()
Intercultural Communicative Competence
In this chapter, we have been looking at issues of a Learned Society or an Educated Society. We have been examining the prospects of a developing country’s ability to be Learned or Educated. One more related issue—and an issue for all concerned with global development—is the issue of education for girls and women. Can a society be educated if it does not fully develop the educational abilities of women in their societies?
Read the following article and see if you agree with the United Nations Secretary-General Kofi Annan’s belief that that "educating girls is not an option, it is a necessity."
Discuss in class the following questions:
1. For what reasons are girls not getting equal education to boys?
2. What are the reasons that support equal education at the family level? Community level? National level? International level?
3. In Vietnam and in North America, do you believe that education is equal for girls and boys, women and men?
Girls' Education in Developing Countries: Mind the Gap
by David E. Bloom and Mark Weston
from Time for School Briefing, PBS, http://www.pbs.org/wnet/wideangle/printable/school_briefing_print.html
August 25, 2003
Girls' education is emerging as one of the top priorities of the international development community. United Nations Secretary-General Kofi Annan has said that "educating girls is not an option, it is a necessity," and the 189 countries that signed up for the Education for All (EFA) initiative in 2000 showed their support by pledging to eliminate gender disparities in education by 2005.
Much progress has been made in recent decades. The number of girls attending school, even in the poorest countries, has grown rapidly in the past 50 years. High-income countries have achieved full equality of access to education, and in the developing regions of Latin America, East Asia, and the Middle East, almost as many girls as boys now attend school.
In some developing regions, however, millions of girls still receive little or no education. South Asia and sub-Saharan Africa are far from meeting the EFA target, and progress in Central Asia has slowed in the last decade. Of the more than one hundred million children in the world without access to primary schooling, 60 percent are girls, and in countries like Afghanistan, Niger, Nepal, and Yemen, female literacy is less than half that of males.
These disparities hurt not just girls themselves, but also their families and the societies in which they live. Girls suffer because they miss out on opportunities to socialize, acquire knowledge, and gain the skills and sense of autonomy needed to improve their personal well-being and their lot in life. Each additional year of schooling tends to increase an individual's earnings by more than 15 percent, and education also improves women's health and gives them a greater say in how their lives are conducted.
Families suffer, too, if girls are not educated. Mothers with education use the knowledge they have acquired to improve the health of their children and other family members. In South Asia and sub-Saharan Africa children whose mothers have received secondary schooling are twice as likely to be immunized against major disease as those whose mothers had not been to school. Educated mothers provide better nutrition to their children, too, and their knowledge of health risks protects their families against illness and promotes health-seeking behavior more generally. As a consequence, child mortality rates are much higher in families where the mother lacks education than in families where both parents have attended school. In sub-Saharan Africa, for example, children whose mothers have more than seven years of schooling have less than half the under-5 mortality rate of the children of uneducated mothers.
The benefits to societies are also great. Girls' education is now recognized as a cornerstone of development. Educated mothers invest more in their children's schooling, thus improving both families' and societies' development prospects. They are also likely to have fewer children. For example, in Brazil, women with a secondary education have an average of 2.5 children, whereas illiterate women have an average of 6.5 children. Having fewer children allows families to invest more in the health and education of each child, thereby raising the productivity of future generations.
Of course, leaving women uneducated dramatically reduces the productive capacity of present generations too. Economies that fail to make use of the skills of half their potential workforce are at a huge disadvantage relative to those where everyone is contributing to the best of their ability. World Bank economists David Dollar and Roberta Gatti have studied the effect of girls' education on economies. The return on investment in girls' education, they find, is not lower than the return for boys and, particularly in lower-middle-income countries, is often significantly higher. Dollar and Gatti conclude that economies "that have a preference for not investing in girls pay a price for it in terms of slower growth and reduced income."
Why, then, have some countries failed to close the gap? The main causes are cultural and economic. Schools in some developing countries are insensitive to girls' needs. Verbal and physical abuse, a lack of sanitation, and long distances between home and school can all make schooling a hazardous experience and deter parents from sending their daughters to school. Certain cultural practices also make sending girls to school less desirable. In many societies, girls are not expected to make economic contributions to their families. Instead, they are expected to care for family members and carry out household chores, tasks for which education is not seen as necessary. Moreover, girls are seen as relatively transitory assets -- not worthy of long-term investment -- as they leave their parents' household upon marriage. A vicious cycle is thereby created: Girls are believed to be less worthy of education so they receive less, which diminishes women's prospects of closing the gap on men in the future.
Even where families are willing to invest in their daughters' schooling, discrimination in the labor market can make investing in boys before girls a rational economic decision. In developing countries, women earn less than men even if they have the same education and experience, so the economic returns to individuals mean that boys' schooling is inevitably seen as a better investment. The disparity is magnified by the fact that women tend to have less access to financial capital and less secure claims to financial capital and other assets than men. This perspective does not, of course, take into account the social benefits of girls' education, but economic gains are a powerful driver of family decisions, particularly in poorer societies.
Promoting girls' education, therefore, involves changing attitudes across society as well as spending money on increasing the number of school places available to girls. Donors providing funding for education can help by insisting that their funds are used to educate girls as well as boys. New means of engaging policy makers -- perhaps through a bottom-up approach, where pressure is applied by civil society, or through better use of evidence to show the benefits of girls' schooling -- may also reap rewards. Religious leaders also need convincing, as do men in general, who are usually the main decision makers within households. Changing cultural attitudes toward women is a slow and difficult process. In those nations that have succeeded, such changes have typically required strong political leadership.
Businesses, too, need to change their ways by opening up opportunities to women, since they are likely to benefit from access to both a deeper pool of well-trained labor and the skills and knowledge women bring to a task. The World Bank has found that gender-biased hiring and pay practices are more common in firms that have little or no competition, but as economies open up, employment prospects for women should improve and justify investment in their education.
Even if governments and businesses are persuaded, however, reforming education systems to increase girls' attendance is no easy task. Those countries with the greatest disparities in access to education, like Afghanistan, India, Ethiopia, and Yemen, are among the poorest countries in the world. Building new schools, improving sanitation in existing schools, reducing costs so that schooling is more affordable for families, and convincing families of the value of girls' schooling require significant resources. For resource-strapped governments, many of these tasks are out of reach.
In such circumstances, a focus on the bare necessities is likely to pay dividends, and the critical factor in determining whether attending school is a rewarding experience is the quality of teaching. A good education can be delivered without buildings, uniforms, or even books, but it cannot be achieved without good teachers. Training and attracting women teachers should be a high priority for poor countries attempting to educate girls. Women teachers make families more comfortable about sending their daughters to school, and they are more sensitive to girls' needs. Many developing countries already have high ratios of women to male teachers, but the historic neglect of girls' education means that many of these women are poorly trained themselves.
Those countries that have lagged in promoting girls' education have also lagged developmentally. It is expensive -- both politically and financially -- to eliminate gender gaps in school enrolment. But if developing countries wish to improve their living standards and catch up with the industrialized world, not educating one's girls to the same extent as boys will surely prove even more expensive.
David Bloom is Clarence James Gamble Professor of Economics and Demography at Harvard University. He is also a co-principal investigator of an American Academy of Arts and Sciences project on universal basic and secondary education (UBASE). This project has assembled a task force to examine the rationale, means, and consequences of providing a quality education to all the world's children at the primary and secondary levels. Mark Weston researches and writes about international development, mainly in the areas of governance, health, and education, for a variety of organizations.
Trong chương này, chúng ta xét các vấn đề thuộc về Xã hội học tập hay Xã hội được giáo dục. Chúng ta đã khảo sát các khía cạnh về khả năng trở thành có học hoặc có giáo dục của một nước đang phát triển. Một vấn đề liên quan nữa – và cũng là vấn đề đối với tất cả các nước quan tâm đến phát triển toàn cầu – là giáo dục dành cho phụ nữ và các em gái. Một xã hội có thể trở thành có giáo dục được không nếu nó không phát triển hết các khả năng về giáo dục của phụ nữ trong xã hội?
Hãy đọc bài và xem bạn có thể đồng ý với niềm tin của Tổng thư kí Liên Hợp Quốc Kofi Annan’s rằng “giáo dục dành cho phụ nữ không phải là một lựa chọn, mà là một nhu cầu”.
Thảo luận tại lớp những câu hỏi sau:
1.Vì những lí do nào mà các em gái không được hưởng sựgiáo dục bình đẳng với các em trai?
2.Có những lí do nào để ủng hộ sự giáo dục bình đẳng ở mức gia đình? Cộng đồng? Quốc gia? Quốc tế?
3.Ở Việt Nam và Hoa Kì, bạn có nghĩ là đã có giáo dục bình đẳng giữa các em trai và các em gái, giữa nam giới và phụ nữ chưa?
Giáo dục dành cho phụ nữ ở các nước đang phát triển: Một mối lưu tâm
Tác giả David E. Bloom và Mark Weston
Theo Chương trình Tin vắn Học đường, PBS,
http://www.pbs.org/wnet/wideangle/printable/school_briefing_print.html
25 tháng 8, 2003
Giáo dục dành cho phụ nữ nổi lên như một trong những ưu tiên hàng đầu của phát triển toàn cầu của cộng đồng. Tổng thư kí Liên Hợp Quốc Kofi Annan có nói rằng “giáo dục dành cho phụ nữ không phải là một lựa chọn, mà là một nhu cầu”, và 189 nước đã kí vào sáng kiến năm 2000 “Giáo dục cho tất cả mọi người” (EFA) bày tỏ sự ủng hộ của họ bằng cam kết xoá bỏ bất bình đẳng về giới trong giáo dục trước năm 2005.
Trong những thập kỉ gần đây, tình hình có nhiều biến chuyển tích cực. Số em gái được đi học, thậm chí cả ở những nước nghèo nhất, tăng nhanh trong 50 năm qua. Các nước có thu nhập bình quân đầu người cao đã đạt được bình đẳng triệt để về cơ hội được học hành, và ở những khu vực đang phát triển như Mĩ la tinh, Đông Á, Trung đông, hiện nay số học sinh nam và nữ gần như bằng nhau.
Tuy nhiên, ở một số nước đang phát triển, hàng triệu em gái không được đến trường hoặc được học hành rất ít. Nam Á và vùng cận Sahara Châu phi còn ở rất xa so với mục tiêu Giáo dục cho tất cả mọi người 2000, và những tiến bộ ở vùng Trung Á đã chậm lại trong thập kỉ vừa qua. Trong hơn 100 triệu trẻ em trên thế giới không được học tiểu học thì có 60% là em gái, và ở các nước như Afghanistan, Niger, Nepal, Yemen, tỉ lệ phụ nữ đọc thông viết thạo ít hơn một nửa con số đó của nam giới.
Các bất bình đẳng này ảnh hưởng xấu không chỉ đến bản thân các em gái, mà còn đến gia đình và xã hội nơi các em lớn lên. Các em gái gặp bất lợi vì mất cơ hội được xã hội hoá, tích luỹ kiến thức, phát triển kĩ năng và tâm thức tự chủ cần thiết cho việc cải thiện hạnh phúc cá nhân và chỗ đứng trong cuộc sống của các em. Thêm mỗi năm được đi học là thêm khả năng tăng thu nhập cá nhân với hơn 15%. Giáo dục cũng cải thiện sức khoẻ phụ nữ, và giúp họ có tiếng nói quan trọng hơn trong việc quyết định cuộc đời của mình.
Gia đình cũng chịu ảnh hưởng bất lợi nếu các em gái không được đi học. Các bà mẹ có học dùng kiến thức đã học để cải thiện sức khoẻ cho con cái của mình và các thành viên khác trong gia đình. Ở Nam Á và vùng cận xa mạc Sahara Châu Phi, trẻ em từ các bà mẹ với trình độ trung học có xu hướng được tiêm chủng phòng các bệnh chính nhiều hơn gấp hai lần những trẻ em từ bà mẹ không được đi học. Các bà mẹ được đi học thực hiện chế độ dinh dưỡng tốt hơn cho con cái của mình và kiến thức của họ về các nguy cơ mắc bệnh giúp gia đình họ chống lại bệnh tật và khuyến khích thái độ bảo vệ sức khoẻ một cách thường xuyên hơn. Kết quả là, tỉ lệ chết của trẻ em ở các gia đình có bà mẹ thiếu học vấn cao hơn rất nhiều so với tỉ lệ đó ở các gia đình có cả bố mẹ được đi học. Ví dụ như ở vùng cận xa mạc Sahara, tỉ lệ chết của trẻ em dưới 5 tuổi chỉ bằng một nửa ở trường hợp các em có bà mẹ được đi học 7 năm so với trường hợp các em có bà mẹ không được đi học.
Các thuận lợi đối với xã hội cũng thật là to lớn. Giáo dục dành cho các em gái giờ đây được coi là hòn đá tảng của sự phát triển. Các bà mẹ có học đầu tư nhiều hơn vào việc học hành của con cái, và nhờ vậy cải thiện triển vọng phát triển của cả gia đình và xã hội. Họ cũng có xu hướng sinh ít con hơn. Ví dụ như ở Braxin, phụ nữ được học hết phổ thông trung học có trung bình là 2.5 con, trong khi phụ nữ không biết đọc biết viết có trung bình 6.5 con. Có ít con hơn cho phép các gia đình đầu tư nhiều hơn vào sức khoẻ và giáo dục của mỗi đứa trẻ, do đó nâng cao khả năng chung của các thế hệ tương lai.
Hiển nhiên là để cho phụ nữ không được học hành cũng giảm đáng kể khả năng chung của các thế hệ hiện tại. Các nền kinh tế không tận dụng được kĩ năng của một nửa lực lượng lao động tiềm năng của mình sẽ ở vào thế bất lợi lớn so với các nền kinh tế động viên được tất cả mọi người đóng góp hết khả năng của mình. Các nhà kinh tế của Ngân hàng Thế giới David Dollar và Roberta Gatti đã nghiên cứu ảnh hưởng của việc phụ nữ được giáo dục đối với các nền kinh tế. Họ thấy rằng, kết quả của đầu tư vào giáo dục cho các em gái không thấp hơn đầu tư giáo dục cho các em trai, và kết quả này còn cao hơn đáng kể đặc biệt ở các nước có thu nhập bình quân đầu người ở mức thấp và trung bình. David Dollar và Roberta Gatti kết luận rằng các nền kinh tế “không lựa chọn việc đầu tư vào giáo dục cho các em gái phải trả giá cho lựa chọn đó xét về tỉ lệ tăng trưởng chậm hơn và thu nhập bị giảm”.
Vậy thì tại sao một số nước vẫn không thu hẹp được khoảng cách giữa đầu tư giáo dục cho nam và nữ? Nguyên nhân chính là các nguyên nhân kinh tế và văn hoá. Trường học ở một số nước đang phát triển không nhạy cảm với nhu cầu của các em gái. Tình trạng bị lạm dụng cả về thể xác lẫn tinh thần, thiếu vệ sinh, khoảng cách từ nhà đến trường xa, tất cả những điều đó làm cho việc đi học trở thành một kinh nghiệm không dễ chịu gì và ngăn cản các bậc phụ huynh cho con gái mình đi học. Một số thói quen về văn hoá cũng làm cho việc cho các em gái đi học trở nên kém hấp dẫn hơn. Trong nhiều xã hội, người ta không mong đợi việc con gái đóng góp tài chính cho gia đình. Thay vào đó, con gái được coi là có trách nhiệm chăm sóc các thành viên trong gia đình và làm việc nhà, những trách nhiệm mà người ta nghĩ không cần phải có học mới làm được. Hơn nữa, các cô gái bị coi là con nhà người – không đáng được đầu tư dài hạn – vì khi cưới chồng các cô sẽ không còn ở với bố mẹ đẻ. Thế là cái vòng luẩn quẩn lại xuất hiện: Đầu tư giáo dục vào các cô gái được coi là ít có lợi hơn vì vậy họ được đầu tư ít hơn, điều này giảm triển vọng thu hẹp khoảng cách với đầu tư giáo dục cho nam giới trong tương lai.
Ngay cả khi gia đình đồng ý đầu tư vào việc học hành của con gái họ, sự phân biệt trên thị trường lao động cũng làm cho quyết định ưu tiên đầu tư vào việc học hành của con trai là hợp lí hơn về mặt kinh tế. Ở các nước đang phát triển, phụ nữ có thu nhập ít hơn nam giới ngay cả khi họ có trình độ học vấn và kinh nghiệm không thua kém nam giới, vì vậy xét về hiệu quả kinh tế đối với cá nhân thì đầu tư giáo dục vào các em trai hiển nhiên được coi là lựa chọn thông minh hơn. Sự bất bình đẳng này càng lớn hơn khi so với nam giới, phụ nữ có xu hướng ít được tiếp cận với các nguồn tài chính và ít được thoả mãn các yêu cầu về tài chính và các nguồn lực khác. Tất nhiên, cách quan niệm này không tính đến các ích lợi về mặt xã hội của việc phụ nữ được giáo dục, nhưng các lợi ích kinh tế là một động lực mạnh trong các quyết định của gia đình, điều này đặc biệt đúng với các xã hội kém phát triển hơn.
Do vậy, khuyến khích cho các em gái đi học bao gồm việc thay đổi thái độ của toàn xã hội cũng như dành nhiều tiền hơn cho việc nâng cao tỉ lệ các em gái được đến trường. Các nhà tài trợ cho giáo dục có thể giúp cải thiện tình hình bằng cách nói rõ tiền tài trợ của họ phải được dùng vào việc cho cả các em gái lẫn các em trai đến trường. Các biện pháp mới gây ảnh hưởng đến các nhà hoạch định chính sách cũng có thể đạt kết quả như: các biện pháp tiếp cận từ cơ sở nơi mà xã hội công dân gây được áp lực, hoặc các biện phát dùng bằng chứng thực tế một cách hợp lí hơn để chứng minh lợi ích của việc cho các em gái đi học. Cũng cần phải thuyết phục cả các vị lãnh đạo tôn giáo, như việc thuyết phục nam giới nói chung, những người thường đóng vai trò chủ yếu trong việc ra quyết định trong hộ gia đình. Thay đổi thái độ đối với phụ nữ về mặt văn hoá là một quá trình chậm và phức tạp. Các quốc gia đã thành công trong việc này cho thấy những thay đổi như thế đặc biệt đòi hỏi sự lãnh đạo chính trị mạnh mẽ.
Các doanh nghiệp cũng cần thay đổi cách mở ra cơ hội đối với phụ nữ, vì họ có thể có nhiều lợi ích từ việc tiếp cận rộng rãi hơn được với lực lượng lao động có trình độ tốt cũng như kĩ năng và kiến thức người phụ nữ dùng để hoàn thành công việc. Ngân hàng Thế giới cho biết việc thuê mướn nhân công và trả lương một cách bất bình đẳng giữa hai giới là phổ biến hơn ở các doanh nghiệp không có hoặc có ít sự cạnh tranh, nhưng khi các nền kinh tế bung ra, triển vọng tuyển dụng đối với phụ nữ phải cải thiện và đề cao đầu tư vào giáo dục dành cho giới này.
Tuy nhiên, dù có thuyết phục được chính quyền và các doanh nghiệp đồng tình, việc cải cách hệ thống giáo dục để tăng tỉ lệ đi học của các em gái cũng là bài toán không dễ giải. Các nước có bất bình đẳng lớn nhất trong tiếp cận với giáo dục, như Afghanistan, Ấn độ, Êtiôpi, và Yemen, nằm trong số các nước nghèo nhất trên thế giới. Xây dựng trường học mới, cải thiện tình hình vệ sinh ở các trường học hiện thời, giảm chi phí đi học để nhiều gia đình có khả năng cho con em mình đi học hơn, tuyên truyền các hộ gia đình về lợi ích của việc cho các em gái đến trường, đòi hỏi những nguồn lực đáng kể. Đối với các chính phủ thiếu nguồn lực, phần nhiều các nhiệm vụ này nằm ngoài khả năng thực hiện.
Trong những trường hợp như vậy, chỉ tập trung vào các nhu cầu cũng có thể mang lại hiệu quả, và nhân tố chủ yếu quyết định việc đi học có lợi hay không là nhân tố chất lượng dạy học. Việc được giáo dục tốt có thể đạt được không cần đến phòng học, đồng phục, thậm chí không cần đến sách, nhưng không thể thiếu giáo viên giỏi. Đào tạo và thu hút giáo viên nữ phải có được sự quan tâm lớn ở những nước nghèo đang cố gắng cải thiện giáo dục cho các em gái. Giáo viên là phụ nữ khiến các gia đình thấy thoải mái hơn khi cho con gái mình đến trường, và cô giáo cũng nhạy cảm hơn với nhu cầu của các em gái. Nhiều nước đang phát triển đã có tỉ lệ giáo viên là cô giáo cao so với giáo viên là thầy giáo, nhưng một quá khứ coi nhẹ việc đào tạo phụ nữ còn có nghĩa là nhiều cô giáo không được đào tạo tốt.
Các nước tụt hậu trong khuyến khích phát triển giáo dục dành cho phụ nữ cũng là các nước tụt hậu trong phát triển. Xoá bỏ khoảng cách về giới trong việc cho các em đến trường là một việc rất tốn kém cả về mặt chính trị lẫn kinh tế. Nhưng nếu các nước đang phát triển muốn cải thiện mức sống và đuổi kịp thế giới công nghiệp phát triển, không quan tâm đến việc đào tạo các em gái như với mức độ đào tạo các em trai sẽ chắc chắn là tốn kém hơn.
------
David Bloom là giáo sư kinh tế và dân số học của Đại học Harvard. Ông cũng là đồng tác giả nghiên cứu của dự án Viện hàn lâm khoa học và nghệ thuật Mĩ về giáo dục tiểu học và trung học toàn cầu (UBASE). Dự án này được xây dựng như một lực lượng đặc nhiệm để khảo sát mục đích, phương pháp, và kết quả của việc cung cấp giáo dục chất lượng cho tất cả trẻ em trên thế giới ở hai cấp học nói trên. Mark Weston nghiên cứu và viết bài cho nhiều tổ chức về vấn đề phát triển toàn cầu, chủ yếu trong các lĩnh vực quản lí, y tế và giáo dục.


