Eastern Mennonite University

Level I

Chapter 6
Listening Speaking

IC3 Section

English | Vietnamese
IC3 | IT | TOEFL | Best Answer
Vietnamese Translation of IC3
Assessment

Guiding Question

What are the priorities of a developing country in its course of renovation?  

Câu hỏi hướng dẫn: 

Các nước đang phát triển phải ưu tiên những gì trong công cuộc đổi mới của mình?

Skills:

In this chapter you will do these things:

Engendering Development: Through Gender Equality in Rights, Resources, and Voice

Intercultural Communicative Competence

Back to Top

Vietnam consciously or unconsciously may be struggling with the “ Đổi mới of Gender,” but it is not struggling alone. In fact, itstruggles with the entire world to confront the challenges of bringing gender equality to the development process. In 2001, the World Bank published the following report that argues for gender equality as being essential for development initiatives. Ponder the following questions as you read the summary of this report, then discuss the questions.

  1. What gender discrimination and inequality exists in sectors of your country?
  2. Does it hinder development or progress? If so, in what way? If not, do things as they are have a bright future for your country?
  3. What countries or cultures demonstrate the most gender equality? Do you find the achievements of these countries admirable or undesirable? Why?
  4. What countries or cultures demonstrate the most gender inequality? Do you find the achievements of these countries admirable or undesirable?
  5. Do you agree or disagree with the premise of this report—that to more fully develop as a nation, gender equality must be part of the process?
  6. Would gender equality be a possibility in your country?
  7. How would your nation go about achieving such equality?

Việt nam, có ý thức hay vô thức, đang vật lộn với “Đổi mới về giới”, nhưng không phải một mình. Thật ra, cả thế giới đang đối mặt với những thách thức của việc đưa bình đẳng về giới vào quá trình phát triển. Năm 2001, Ngân hàng Thế giới ra báo cáo trong đó lập luận rằng bình đẳng về giới là thiết yếu đối với những sáng kiến phát triển. Hãy suy nghĩ về những câu hỏi sau đây khi đọc bản tóm tắt của báo cáo nói trên, sau đó hãy thảo luận những câu hỏi này.

  1. Có những phân biệt và bất bình đẳng về giới nào trong các lĩnh vực đời sống ở nước bạn?
  2. Điều đó có hạn chế sự phát triển hoặc sự tiến bộ không? Nếu có, hạn chế như thế nào?
  3. Những nước nào hay nền văn hoá nào có sự bình đẳng nhất về giới? Bạn thấy thành tựu phát triển của họ có đáng ngưỡng mộ không hay cũng bình thường? Tại sao?
  4. Những nước nào hay nền văn hoá nào có sự không bình đẳng nhất về giới? Bạn thấy thành tựu phát triển của họ có đáng ngưỡng mộ không hay cũng bình thường?
  5. Bạn đồng tình hay phản đối quan điểm của bản báo cáo là - để quốc gia phát triển một cách toàn diện hơn, bình đẳng về giới phải là một phần của quá trình phát triển?
  6. Bình đẳng về giới có thể thực hiện được ở nước bạn không?
  7. Nước bạn sẽ làm như thế nào để đạt được sự bình đẳng đó?

Engendering Development: Through Gender Equality in Rights, Resources, and Voice

A World Bank Policy Research Report (21776)

January 2001

Summary (pp. 1-14)

Gender discrimination remains pervasive in many dimensions of life—worldwide. This is so despite considerable advances in gender equality in recent decades. The nature and extent of the discrimination vary considerably across countries and regions. But the patterns are striking. In no region of the developing world are women equal to men in legal, social, and economic rights. Gender gaps are widespread in access to and control of resources, in economic opportunities, in power, and political voice. Women and girls bear the largest and most direct costs of these inequalities—but the costs cut more broadly across society, ultimately harming everyone.

For these reasons, gender equality is a core development issue—a development objective in its own right. It strengthens countries’ abilities to grow, to reduce poverty, and to govern effectively. Promoting gender equality is thus an important part of a development strategy that seeks to enable all people—women and men alike—to escape poverty and improve their standard of living.

Economic development opens many avenues for increasing gender equality in the long run. A considerable body of evidence around the world supports this assertion. But growth alone will not deliver the desired results. Also needed are an institutional environment that provides equal rights and opportunities for women and men and policy measures that address persistent inequalities. This report argues for a three-part strategy for promoting gender equality:

  • Reform institutions to establish equal rights and opportunities for women and men. Reforming legal and economic institutions is necessary to establish a foundation of equal rights and equal opportunities for women and men. Because the law in many countries continues to give unequal rights to women and men, legal reforms are needed, particularly in family law, protections against violence, land rights, employment, and political rights.
  • Foster economic development to strengthen incentives for more equal resources and participation. Rising income and falling poverty levels tend to reduce gender disparities in education, health, and nutrition. Higher productivity and new job opportunities often reduce gender inequalities in employment. And investments in basic water, energy, and transportation infrastructure help reduce gender disparities in workloads.
  • Take active measures to redress persistent disparities in command over resources and political voice. Because institutional reforms and economic development may not be sufficient—or forthcoming—active measures are needed to redress persistent gender disparities in the short to medium term.

Gender Equality—in Rights, Resources, and Voice

Gender refers to socially constructed roles and socially learned behaviors and expectation associated with females and males. Women and men are different biologically—but all cultures interpret and elaborate these innate biological differences into a set of social expectations about what behaviors and activities are appropriate, and what rights, resources, and power they possess. While these expectations vary considerably among societies, there are also some striking similarities. For example, nearly all societies give the primary responsibility for the care of infants and young children to women and girls, and that for military service and national defense to men.

Like race, ethnicity, and class, gender is a social category that largely establishes one’s life chances, shaping one’s participation in society and in the economy. Some societies do not experience racial or ethnic divides, but all societies experience gender asymmetries—differences and disparities—to varying degrees. Often these asymmetries take time to change, but they are far from static. In fact, they can at times change quite rapidly in response to policy and changing socioeconomic conditions.

The term gender equality has been defined in a variety of ways in the context of development. This report defines gender equality in terms of equality under the law, equality of opportunity (including equality of rewards for work and equality in access to human capital and other productive resources that enable opportunity), and equality of voice (the ability to influence and contribute to the development process). It stops short of defining gender equality as equality of outcomes for two reasons. First, different cultures and societies can follow different paths in their pursuit of gender equality. Second, equality implies that women and men are free to choose different (or similar) roles and different (or similar) outcomes in accordance with their preferences and goals.

This report uses a a variety of types of data and analyses to discuss issues related to gender inequality across the developing world. But measuring and assessing the many dimensions of gender inequality are tricky and difficult, and the lack of gender-differentiated data and analyses in several important aspects of gender equality is a real obstacle. Since empirical evidence is often richer and more available for more developed countries than for less developed countries, the report also reviews the experience of industrialized countries. It presents a combination of micro, country-level, and cross-country analyses, and reviews the empirical work from several social science disciplines.

Despite Progress, Gender disparities Remain in All Countries

The last half of the 20 th Century saw great improvement in the absolute status of women and in gender equality in most developing countries.

  • With few exceptions female education levels improved considerably. The primary enrollment rates of girls about doubled in South Asia, Sub-Saharan Africa, and the Middle East and North Africa, rising faster than boys’ enrollment rates. This substantially reduced large gender gaps in schooling.
  • Women’s life expectancy increased by 15-20 years in developing countries. With greater investments in girls and women and better access to health care, the expected biological pattern in female and male longevity was emerged in all developing regions; for the first time, in the 1990s, women in South Asia are living longer than men, on average.
  • More women have joined the labor force. Since 1970 women’s labor force participation has risen on average by 15 percentage points in East Asia and Latin America. This growth was larger than for men, thus narrowing the gender gap in employment. Gender gaps in wages have also narrowed.

Despite the progress significant gender inequalities in rights, resources, and voice persist in all developing countries—and in many areas the progress has been slow and uneven. Moreover, socioeconomic shocks in some countries have brought setbacks, jeopardizing hard-won gains.

Rights

In no region do women and men have equal social, economic, and legal rights. 1 In a number of countries women still lack independent rights to own land, manage property, conduct business, or even travel without their husband’s consent. In much of Sub-Saharan Africa, women obtain land rights chiefly through their husband as long as the marriage endures, and they often lose those rights when they are divorced or widowed. Gender disparities in rights constrain the sets of choices available to women in many aspects of life—often profoundly limiting their ability to participate in or benefit from development.

Gender Inequalities in Basic Rights Persist in All Regions

Index of gender equality

 

Note: A value of 1 indicates low gender equality in rights, a value of 4 high equality.

Source: Rights data from Humana (1992); population weights from World Bank (1999d)

*OECD MEMBER COUNTRIES

Twenty countries originally signed the Convention on the Organisation for Economic Co-operation and Development on 14 December 1960. Since then a further ten countries have become members of the Organisation. The Member countries of the Organisation and the dates on which they deposited their instruments of ratification are: Australia, Austria, Belgium, Canada, Czech Republic, Denmark, Finland, France, Germany, Greece, Hungary, Iceland, Ireland, Italy, Japan, Korea, Luxembourg, Mexico, Netherlands, New Zealand, Norway, Poland, Portugal, Slovak Republic, Spain, Sweden, Switzerland, Turkey, United Kingdom, United States.

Resources

Women continue to have systematically poorer command over a range of productive resources, including education, land, information, and financial resources. In South Asia women have only about half as many years of schooling as men, on average, and girls’ enrollment rates at the secondary level are still only two-thirds of boys’. Many women cannot own land, and those who do generally command smaller landholdings than men. And in most developing regions female-run enterprises tend to be undercapitalized, having poorer access to machinery, fertilizer, extension information, and credit than male-run enterprises. Such disparities, whether in education or other productive resources, hurt women’s ability to participate in development and to contribute to higher living standards for their families. Those disparities also translate into greater risk and vulnerability in the face of personal or family crises, in old age, and during economic shocks.

Despite recent increases in women’s educational attainment, women continue to earn less than men in the labor market—even when they have the same education and years of work experience as men. Women are often limited to certain occupations in developing countries and are largely excluded from management positions in the formal sector. In industrial countries women in the wage sector earn an average of 77 percent of what men earn;’in developing countries, 73 percent. And only about a fifth of the wage gap can be explained by gender differences in education, work experience or job characteristics.

Voice

Limited access to resources and weaker ability to generate income—whether in self-employed activities or in wage employment—constrain women’s power to influence resource allocation and investment decisions in the home. Unequal rights and poor socioeconomic status relative to men also limit their ability to influence decisions in their communities and at the national level. Women remain vastly underrepresented in national and local assemblies, accounting for less than 10 percent of the seats in parliament, on average (except in East Asia where the figure is 18-19 percent). And in no developing region do women hold more than 8 percent of ministerial positions. Moreover, progress has been negligible in most regions since the 1970s. And in Eastern Europe female representation has fallen from about 25 to 7 percent since the beginning of economic and political transition there.

Gender Disparities Tend to Be Greater Among the Poor

Gender disparities in education and health are often greatest among the poor. A recent study of boys’ and girls’ school enrollments in 41 countries indicates that within countries gender disparities in school enrollment rates are commonly greater among the poor than among the non-poor. Similar patterns across poor and non-poor households are seen with respect to boys’ and girls’ mortality rates for children under 5.

Similar patterns also emerge when comparing poor and non-poor countries. While gender equality in education and health has increased noticeably over the past 30 years in today’s low-income countries, disparities between females and males in school enrollments are still greater in those countries than in middle-income and high-income countries. And despite the links between economic development and gender equality, women’s representation in parliaments remains minimal. A few low-income countries, such as China and Uganda, have made special efforts to open parliamentary seats to women, achieving levels of female representation even higher than those in high-income countries. They demonstrate the potential impact of a social mandate for gender equality.

Gender Inequalities Harm Well-Being, Hinder Development

Gender inequalities impose large costs on the health and well-being of men, women, and children, and affect their ability to improve their lives. In addition to these personal costs, gender inequalities reduce productivity in farms and enterprises and thus lower prospects for reducing poverty and ensuring economic progress. Gender inequalities also weaken a country’s governance—and thus the effectiveness of its development policies.

Well-Being

Foremost among the costs of gender inequality is its toll on human lives and the quality of those lives. Identifying and measuring the full extent of those costs are difficult—but a wealth of evidence from countries around the world demonstrates that societies with large, persistent gender inequalities pay the price of more poverty, malnutrition, illness, and other deprivations.

  • China , Korea, and South Asia have excessively high female mortality. Why? Social norms that favor sons, plus China’s one-child policy, have led to child mortality rates that higher for girls than for boys. Some estimates indicate that there are 60-100 million fewer women alive today than there would be in the absence of gender discrimination.
  • Mothers’ illiteracy and lack of schooling directly disadvantage their young children. Low schooling translates into poor quality of care for children and then higher infant and child mortality and malnutrition. Mothers with more education are more likely to adopt appropriate health-promoting behaviors, such as having young children immunized. Supporting these conclusions are careful analyses of household survey data that account for other factors that might improve care practices and related health outcomes.
  • As with mothers’ schooling, higher household income is associated with higher child survival rates and better nutrition. And putting additional incomes in the hands of women within the household tends to have a larger positive impact than putting that income in the hands of men, as studies of Bangladesh, Brazil and Côte d’Ivoire show. Unfortunately, rigid social norms about the appropriate gender division of labor and limited paid employment for women restrict women’s ability to earn income.
  • Gender inequalities in schooling and urban jobs accelerate the spread of HIV. The AIDS epidemic will spread rapidly over the next decade—until up to one in four women and one in five men become HIV infected, already the case in several countries in Sub-Saharan Africa.
  • While women and girls, especially the poor, often bear the brunt of gender disparities, gender norms and stereotypes impose costs on males, too. In the transition economies of Eastern Europe men have experienced absolute declines in life expectancies in recent years. Increases in male mortality rates—the largest registered in peacetime—are associated with growing stress and anxiety due to rapidly worsening unemployment among men.

Productivity and Economic Growth

The toll on human lives is a toll on development—since improving the quality of people’s lives is development’s ultimate goal. But gender inequalities also impose costs on productivity, efficiency, and economic progress. By hindering the accumulation of human capital in the home and the labor market, and by systematically excluding women or men from access to resources, public services, or productive activities, gender discrimination diminishes an economy’s capacity to grow and to raise living standards.

  • Losses in output result from inefficiencies in the allocation of productive resources between men and women within households. In households in Burkina Faso, Cameroon, and Kenya more equal control of inputs and farm income by women and men could raise farm yields by as much as a fifth of current output.
  • Low investment in female education also reduces a country’s overall output. One study estimates that if the countries in South Asia, Sub-Saharan Africa, and the Middle East and North Africa had started with the gender gap in average years of schooling that East Asia had in 1960 and had closed that gender gap at the rate achieved by East Asia from 1960-1992, their income per capita could have grown by 0.5-0.9 percentage point higher per year—substantial increases over actual growth rates. Another study estimates that even for middle- and high-income countries with higher initial education levels, an increase of 1 percentage point in the share of women with secondary education is associated with an increase in per capita income of 0.3 percentage point. Both studies control for other variables commonly found in the growth literature.

Governance

Greater women’s rights and more equal participation in public life by women and men are associated with cleaner business and government and better governance. Where the influence of women in public life is greater, the level of corruption is lower. This holds even when comparing countries with the same income, civil liberties, education and legal institutions. Although still only suggestive, these findings lend additional support for having more women in the labor force and in politics—since women can be an effective force for rule of law and good government.

Women in business are less likely to pay bribes to government officials, perhaps because women have higher standards of ethical behavior or greater risk aversion. A study of 350 firms in the republic of Georgia concludes that firms owned or managed by men are 10 percent more likely to make unofficial payments to government officials than those owned or managed by women. This result holds regardless of the characteristics of the firm, such as the sector in which it operates and firm size, and the characteristics of the owner or manager, such as education. Without controlling for these factors, firms managed by mena are twice as likely to pay bribes.

Why Do Gender Disparities Persist?

If gender inequalities harm people’s well-being and a country’s prospects for development, why do harmful gender disparities persist in so many countries? Why are some gender inequalities much more difficult to eliminate than others? For example, improvements have been rapid in such dimensions as health and access to schooling, but much slower in political participation and equal rights to property. What factors stand in the way of transforming gender relations and eliminating gender inequalities? Institutions, households, and the economy.

Societal institutions—social norms, customs, rights, laws—as well as economic institutions, such as markets, shape roles and relationships between men and women and influence what resources women and men have access to, what activities they can or cannot undertake, and in what forms they can participate in the economy and in society. They embody incentives that can encourage or discourage prejudice. Even when formal and informal institutions do not distinguish explicitly between males and females, they are generally informed (either explicitly or implicitly), by social norms relating to appropriate gender roles. These societal institutions have their own inertia and can be slow and difficult to change.—but they are far from static.

Like institutions, households play a fundamental role in shaping gender relation from early in life and in transmitting these from one generation the next. People make many of life’s most basic decisions within their households—about having and raising children, engaging in work and leisure, and investing in the future. How tasks and productive resources are allocated among sons and daughter, how much autonomy they are given, whether expectations differ among them—all this creates, reinforces, or mitigates gender disparities. But families do not make decisions in a vacuum. They make them in the context of communities and in ways that reflect the influence of incentives established by the larger institutional and policy environment.

And because the economy determines many of the opportunities people have to improve their standard of living, economic policy and development critically affect gender inequality. Higher incomes mean fewer resource constraints within the household that force parents to choose between investing in sons or in daughters. But how precisely women and men are affected by economic development depends on what income-generating activities are available, how they are organized, how effort and skills are rewarded, and whether women and men are equally able to participate.

Indeed, even apparently gender-neutral development policies can have gender differentiated outcomes—in part because of the ways in which institutions and household decisions combine to shape gender roles and relations. The gender division of labor in the home, social norms and prejudice, and unequal resources prevent women and men form taking equal advantage of economic opportunities—or from coping equally with risk or economic shocks. Failure to recognize these gender-differentiated constraints when designing policies can compromise the effectiveness of those policies, both from equity and efficiency perspectives.

So, societal institutions, households, and the broader economy together determine people’s opportunities and life prospects, by gender. They also represent important entry points for public policy to address persistent gender inequalities.

Vietnamese Translation

Back to Top

Tạo ra sự phát triển: Thông qua bình đẳng giới trong quyền lợi, nguồn lực và tiếng nói

Báo cáo nghiên cứu chính sách của Ngân hàng Thế giới (21776)

Tóm tắt (Trang 1-14)

Phân biệt về giới còn là tình trạng phổ biến trên nhiều lĩnh vực cuộc sống – toàn thế giới. Điều này vẫn không thay đổi mặc dù có những tiến bộ đáng kể trong sự bình đẳng về giới trong những thập kỉ gần đây. Bản chất và phạm vi sự phân biệt đối xử về giới rất khác nhau ở các nước và các vùng. Nhưng các dạng thể hiện của vấn đề thì giống nhau một cách kì lạ. Không ở đâu trong thế giới đang phát triển mà phụ nữ được bình đẳng về quyền lợi với nam giới trong lĩnh vực pháp lí, xã hội và kinh tế. Bất bình đẳng giới là phổ biến trong tiếp cận và quản lí nguồn lực, các cơ hội kinh tế, trong tham gia quyền lực, và trong tiếng nói chính trị. Phụ nữ và các nữ thanh niên phải chịu đựng nhiều nhất và trực tiếp nhất hậu quả của những bất bình đẳng này – nhưng sự ảnh hưởng của vấn đề còn lan rộng ra toàn xã hội và cuối cùng gây hại đến tất cả mọi người.

Vì những lí do này, bình đẳng về giới là nội dung chính yếu trong phát triển – là một mục tiêu phát triển trong tầm quan trọng tự thân của nó. Bình đẳng về giới củng cố khả năng tăng trưởng của đất nước, khả năng giảm đói nghèo và khả năng lãnh đạo có hiệu quả. Do vậy, khuyến khích bình đẳng giới là một phần quan trọng của chiến lược phát triển nào nhằm vào việc khơi dậy tiềm lực của tất cả mọi người - cả phụ nữ và nam giới - để thoát khỏi nghèo đói và cải thiện mức sống của chính mình.

Sự phát triển kinh tế mở ra nhiều con đường để tăng cường bình đẳng giới về lâu dài. Nhiều bằng chứng vững chắc khắp nơi trên thế giới khẳng định nhận định này. Nhưng chỉ riêng sự tăng trưởng sẽ không đưa đến kết quả mong đợi. Còn phải cần một môi trường trong đó các tổ chức thực hiện quyền và cơ hội bình đẳng đối với phụ nữ và nam giới cùng các biện pháp chính sách vạch rõ những bất bình đẳng dai dẳng. Bản báo cáo này kiến nghị một chiến lược ba phần để khuyến khích bình đẳng về giới:

Cải cách các tổ chức cơ quan để thiết lập quyền và cơ hội bình đẳng đối với phụ nữ và nam giới.

Cải cách các tổ chức pháp lí và kinh tế là cần thiết để thiết lập nền tảng của quyền bình đẳng và cơ hội bình đẳng đối với phụ nữ và nam giới. Vì luật pháp của nhiều nước vẫn tiếp tục qui định các quyền bất bình đẳng đối với phụ nữ và nam giới, cần phải có cải cách pháp luật, đặc biệt trong luật gia đình, chống bạo lực, quyền sở hữu đất đai, tuyển dụng, và các quyền chính trị.

Thúc đẩy phát triển kinh tế để tăng cường khuyến khích sự tham gia và dùng các nguồn lực công bằng hơn.

Mức thu nhập tăng và nghèo đói giảm có xu hướng làm thu hẹp các bất bình đẳng về giới trong giáo dục, chăm sóc sức khoẻ, và dinh dưỡng. Năng xuất lao động cao hơn và các cơ hội việc làm mới thường làm giảm bất bình đẳng về giới trong tuyển dụng. Đầu tư vào các công trình hạ tầng cơ sở như nước, năng lượng, và giao thông làm giảm bất bình đẳng giới trong mức độ gánh vác công việc.

Tiến hành các biện pháp tích cực để giải quyết các bất bình đẳng dai dẳng trong khống chế nguồn lực và tiếng nói chính trị.

Vì cải cách tổ chức cơ quan và phát triển kinh tế có thể không đủ - hoặc chưa đáp ứng được vấn đề – phải có các biện pháp tích cực để giải quyết các bất bình đẳng giới tầm trung và ngắn hạn.

Bình đẳng về giới – trong quyền, nguồn lực và tiếng nói

Giới liên quan đến các vai trò, hành vi và chuẩn mực đối với nam và nữ hình thành trong xã hội. Đàn ông và đàn bà khác nhau về mặt sinh học – nhưng tất cả các nền văn hoá đều chuyển và chi tiết hoá các khác biệt sinh học bẩm sinh ấy thành một hệ thống các chuẩn mực xã hội qui định hành vi và hoạt động nào là phù hợp, mỗi giới có quyền gì, hưởng bao nhiêu nguồn lực và quyền hành. Trong khi các chuẩn này khác nhau một cách đáng kể trong các xã hội khác nhau, ta thấy có một số điểm rất giống nhau. Ví dụ, hầu như tất cả các xã hội đều đặt trách nhiệm chính nuôi dạy con em cho các bà mẹ và chị gái, và trách nhiệm làm nghĩa vụ quân sự cho đàn ông.

Cũng giống như chủng tộc, dân tộc, và giai cấp, giới là một phạm trù xã hội qui định phần lớn các cơ hội của một đời người, định hình sự tham gia của một người trong đời sống xã hội và đời sống kinh tế. Có một số xã hội không trải qua thời phân biệt chủng tộc hay chia rẽ dân tộc, nhưng tất cả các xã hội đều có lúc có các phân biệt về giới – các khác biệt và bất bình đẳng - ở các mức độ khác nhau. Thường thì các phân biệt này phải mất thời gian để thay đổi, nhưng chúng không hề trong trạng thái tĩnh. Thực tế là có lúc chúng thay đổi rất nhanh theo chính sách và các thay đổi kinh tế xã hội.

Khái niệm bình đẳng về giới được định nghĩa theo nhiều cách khác nhau trong lĩng vực phát triển. Bản báo cáo này xác định bình đẳng về giới là bình đẳng theo pháp luật, bình đẳng về cơ hội (bao gồm bình đẳng trong trả công cho việc làm, bình đẳng trong tiếp cận nguồn vốn con người và những nguồn lực thuận lợi khác dẫn đến cơ hội), và bình đẳng về tiếng nói (khả năng gây ảnh hưởng và đóng góp vào quá trình phát triển). Cách hiểu này có hạn chế là coi bình đẳng giới là bình đẳng về các mối lợi. Do hai nguyên nhân sau đây: Một là, các nền văn hoá và xã hội khác nhau đi theo các con đường khác nhau để đạt được bình đẳng về giới. Hai là, bình đẳng còn hàm chứa trong nó việc nam giới và nữ giới được tự do lựa chọn các vai trò khác (giống) nhau và các quyền lợi khác (giống) nhau theo sở thích và mục tiêu của họ.

Bản báo cáo này xử dụng nhiều loại dữ liệu và các phân tích để làm rõ các vấn đề liên quan đến bất bình đẳng giới trong thế giới các nước đang phát triển. Nhưng xác định và đánh giá nhiều mặt của bất bình đẳng về giới là một việc khó và mạo hiểm. Sự thiếu vắng của các dữ liệu và các phân tích về hai giới một cách tách biệt ở nhiều khía cạnh quan trọng của bình đẳng giới là một trở ngại đáng kể. Vì những bằng chứng thực tế ở những nước phát triển thường phong phú hơn và dễ tiếp cận hơn so với ở những nước kém phát triển, bản báo cáo cũng tổng kết tình hình bình đẳng giới ở các nước công nghiệp phát triển. Bản báo cáo đưa ra một kết hợp phân tích ở mức độ vi mô, mức một nước và mức nhiều nước, và tổng kết các khảo sát thực tiễn dựa trên các nguyên tắc của khoa học xã hội.

Dù có tiến bộ, bất bình đẳng về giới vẫn tồn tại ở tất cả các nước trên thế giới

Nửa sau của thế kỉ 20 chứng kiến một sự cải thiện lớn về vị thế thực tế của người phụ nữ và về bình đẳng giới ở hầu hết các nước đang phát triển.

• Ngoại trừ một vài nước, mức tiếp cận giáo dục của phụ nữ được cải thiện đáng kể. Tỉ lệ học sinh nữ nhập học tiểu học tăng gần gấp đôi ở Nam Á, Vùng cận xa mạc Sa ha ra châu Phi, Trung Đông và Bắc phi, tăng nhanh hơn tỉ lệ nam học sinh nhập học. Điều này giảm cơ bản khác biệt về tỉ lệ nam nữ trong học đường.

• Tuổi thọ của phụ nữ ở các nước đang phát triển tăng 15-20 năm. Với sự chú trọng hơn vào nữ thanh niên và phụ nữ, với sự tiếp cận với chăm sóc sức khoẻ dễ dàng hơn, tuổi thọ của nam và nữ ở các nước đang phát triển đã đạt được như mong đợi; lần đầu tiên, vào những năm 90, phụ nữ Nam Á đã có tuổi thọ trung bình cao hơn của nam giới.

• Có nhiều phụ nữ tham gia vào lực lượng lao động hơn. Từ năm 1970 đến nay, lực lượng lao động nữ tăng trung bình 15% ở Đông Á và Châu Mĩ La Tinh. Tỉ lệ này lớn hơn so với của nam giới, và vì vậy thu hẹp khoảng cách giữ tỉ lệ nam nữ tham gia lao động. Khác biệt về giới trong lương bổng cũng được thu hẹp.

Dù có tiến bộ, bất bình đẳng giới đáng kể trong quyền lợi, nguồn lực, và tiếng nói vẫn còn tồn tại ở tất cả các nước đang phát triển – và ở nhiều vùng, sự tiến bộ chậm và không đều. Hơn nữa, các thay đổi kinh tế xã hội đột ngột ở một số nước đã gây tình trạng thụt lùi, làm hỏng các thành quả đã khó khăn lắm mới giành được.

Bình đẳng giới trong quyền lợi

Không ở đâu có nam nữ bình quyền trong các lĩnh vực xã hội, kinh tế và pháp lí. Ở nhiều nước, phụ nữ vẫn không có quyền sở hữu đất đai, quản lí tài sản, làm kinh tế, hoặc thậm chí không có quyền đi lại nếu không có sự đồng ý của người chồng. Ở nhiều vùng của khu vực cận Sa ha ra ở châu Phi, phụ nữ nhận quyền sở hữu đất thông qua người chồng khi họ còn trong hôn nhân, và họ thường mất quyền này khi li dị hoặc khi chồng họ chết. Bất bình đẳng giới về quyền lợi giới hạn các lựa chọn của phụ nữ trong nhiều khía cạnh cuộc sống - thường là hạn chế sâu sắc khả năng tham gia vào và hưởng lợi từ sự phát triển.

Bất bình đẳng giới trong các quyền cơ bản vẫn tồn tại ở mọi vùng trên thế giới

Chỉ số bình đẳng giới

Chú thích: Giá trị 1 biểu hiện mức bình đẳng giới trong các quyền cơ bản thấp, giá tri 4 biểu hiện mức bình đẳng cao.

Nguồn: Dữ liệu về quyền cơ bản từ Humana (1992); tỉ số dân số từ Ngân hàng Thế giới (1999d)

*CÁC NƯỚC THÀNH VIÊN OECD

Lúc đầu có 12 nước kí hiệp ước thành lập Tổ chức Hợp tác kinh tế và phát triển vào ngày 14 tháng 12, 1960. Sau đó có 10 nước nữa ra nhập tổ chức. Các nước thành viên là: Úc, Áo, Bỉ, Ca na đa, Cộng hoà Séc, Đan mạch, Phần lan, Pháp, Đức, Hi lạp, Hung, Băng đảo, Ai len, Ý, Nhật, Triều tiên, Luých xăm bua, Me hi cô, Hà lan, Niu di lân, Na uy, Ba lan, Bồ đào nha, Cộng hoà Xlô vắc, Tây ban nha, Thuỵ điển, Thuỵ sĩ, Thổ nhĩ kì, Vương quốc Anh, Hoa kì.

Bình đẳng giới về nguồn lực

Phụ nữ vẫn tiếp tục ít quyền hơn một cách có hệ thống đối với một loạt các nguồn lực thuận lợi, bao gồm giáo dục, đất đai, thông tin, và tài chính. Ở Nam Á, trung bình thời gian phụ nữ được đến trường chỉ bằng khoảng một nửa thời gian của nam giới, và tỉ lệ học sinh nữ nhập học ở cấp trung học vẫn chỉ là 1/3 so với tỉ lệ nam học sinh. Nhiều phụ nữ không có quyền sở hữu đất đai, và những người có quyền thì thường sở hữu ít đất hơn so với nam giới. Ở phần lớn các nước đang phát triển, các công ty do phụ nữ điều hành có xu hướng thiếu vốn, tiếp cận kém hơn tới máy móc, phân bón, mở rộng thông tin, và tín dụng so với các công ty do nam giới điều hành. Những bất bình đẳng như thế, dù trong lĩnh vực giáo dục hay trong các nguồn lực thuận lợi khác, làm suy giảm khả năng tham gia vào quá trình phát triển của người phụ nữ và góp phần nâng cao mức sống cho gia đình họ. Những bất bình đẳng đó còn biến thành rủi ro và bất lực lớn hơn trong những lúc có khủng hoảng cá nhân và gia đình, trong tuổi già và trong các thay đổi kinh tế bất thường.

Mặc dù các thành quả về giáo dục cho phụ nữ có tăng, họ vẫn bị trả lương thấp hơn so với nam giới trong thị trường lao động – dù họ có cùng bằng cấp và thâm niên làm việc như nam giới. Phụ nữ ở các nước đang phát triển thường bị giới hạn ở một số loại nghề nghiệp và hầu như bị loại trừ ra khỏi các chức vụ quản lí trong các ngành nghề chính thống. Ở các nước công nghiệp phát triển, phụ nữ làm trong các ngành nghề được trả lương có thu nhập trung bình bằng 77% so với thu nhập của nam giới; ở các nước đang phát triển, co số này là 73%. Chỉ 1/5 khoảng cách về thu nhập là có thể giải thích được bằng sự khác biệt giới trong giáo dục, kinh nghiệm làm việc và đặc điểm nghề nghiệp.

Bình đẳng giới trong tiếng nói

Sự hạn chế tiếp cận với nguồn lực và khả năng tạo thu nhập kém hơn – dù trong nghề tự do hay nghề được tuyển dụng – làm giảm sức mạnh gây ảnh hưởng tới các quyết định phân bổ nguồn lực và đầu tư trong gia đình của người phụ nữ.

Việc có các quyền không bình đẳng và địa vị kinh tế xã hội thấp so với nam giới cũng hạn chế khả năng gây ảnh hưởng của người phụ nữ tới các quyết định trong cộng đồng và dân tộc. Phụ nữ vẫn trong tình trạng hầu như không có đại diện trong các cơ quan quyền lực cấp địa phương và trung ương, trung bình chiếm ít hơn 10% số ghế trong quốc hội (trừ Đông Á nơi mà con số này là 18-19%). Không ở nước đang phát triển nào mà phụ nữ chiếm 8% các chức vụ cấp bộ. Hơn nữa, những tiến bộ về giới đang bị sao nhãng kể từ những năm 70. Ở Đông Âu, đại diện phụ nữ giảm từ khoảng 25% xuống 7% kể từ thời gian bắt đầu có chuyển đổi về kinh tế và chính trị trong khu vực.

Bất bình đẳng về giới có xu hướng tăng lên trong tầng lớp người nghèo

Bất bình đẳng giới trong giáo dục và y tế thường là lớn nhất trong tầng lớp người nghèo. Một khảo sát gần đây về số học sinh nam và nữ nhập học ở 41 quốc gia cho thấy bất bình đẳng giới trong tỉ lệ nhập học lớn hơn ở trường hợp những người nghèo so với tỉ lệ ở nhóm những người không nghèo. Tình hình cũng giống như vậy khi so sánh tỉ lệ chết của trẻ em dưới 5 tuổi trong các hộ gia đình nghèo và không nghèo.

Kết quả không khác như trên khi so sánh giữa các nước nghèo và không nghèo. Trong khi bình đẳng giới về giáo dục và y tế tăng đáng kể trong 30 năm qua ở các nước hiện nay có thu nhập thấp, bất bình đẳng giới trong nhập học ở các nước này vẫn lớn hơn so với ở các nước thu nhập khá và thu nhập cao. Mặc dù nhờ phát triển kinh tế mà bình đẳng giới được cải thiện, đại diện phụ nữ ở quốc hội vẫn còn ở mức tối thiểu. Một số nước thu nhập thấp, như Trung Quốc và U gan đa, đã có nỗ lực đặc biệt để tăng tỉ lệ phụ nữ làm đại biểu quốc hội, nâng tỉ lệ này lên cao hơn của các nước có thu nhập cao. Họ đã cho thấy ảnh hưởng tiềm tàng của đòi hỏi xã hội về bình đẳng giới.

Bất bình đẳng giới làm xói mòn sự thịnh vượng và cản trở phát triển

Phải trả giá đắt cho bất bình đẳng giới khi xét về sức khoẻ và sự thịnh vượng của nam giới, phụ nữ và trẻ em và sự ảnh hưởng đến khả năng cải thiện cuộc sống của họ. Bên cạnh mặt cá nhân đó, bất bình đẳng giới còn giảm năng xuất lao động ở các nông trại và các doanh nghiệp và như vậy hạ thấp triển vọng xoá đói nghèo và bảo đảm tăng trưởng kinh tế. Bất bình đẳng giới còn làm cho việc điều hành đất nước yếu kém – vì vậy giảm hiệu quả của các chính sách phát triển.

Sự thịnh vượng

Trong số những giá đắt của bất bình đẳng giới, đáng kể nhất là ảnh hưởng xấu đến mạng sống con người và chất lượng của những cuộc sống đó. Xác định và đo lường toàn bộ mức độ của các giá đắt phải trả đó rất khó – nhưng hàng loạt bằng chứng từ khắp các nước trên thế giới cho thấy những xã hội nào có bất bình đẳng giới lớn, dai dẳng phải trả giá bằng sự nghèo đói hơn, suy dinh dưỡng trầm trọng hơn, đau ốm nhiều hơn và những thua lỗ khác.

• Trung Quốc, Triều Tiên, và các nước Nam Á có tỉ lệ tử vong của phụ nữ cao quá mức. Tại sao? Theo các chuẩn mực xã hội, con trai được ưa chuộng hơn, cùng với chính sách sinh một con của Trung Quốc, điều đó dẫn đến tỉ lệ tử vong của bé gái cao hơn của các em trai. Một số dự báo cho biết nếu không có sự phân biệt về giới thì ngày nay dân số thế giới đã có thêm 60-100 triệu phụ nữ.

• Người mẹ mù chữ và không được học hành ảnh hưởng bất lợi trực tiếp đến con cái. Người mẹ ít học sẽ chăm sóc con kém và như vậy tỉ lệ chết của trẻ sơ sinh và trẻ em nói chung cùng tỉ lệ suy dinh dưỡng sẽ cao hơn. Người mẹ học cao hơn thường có thái độ chăm sóc sức khoẻ đúng đắn hơn, ví dụ như trong việc cho trẻ đi tiêm chủng. Những kết luận này cũng phù hợp với các phân tích chi tiết dữ liệu khảo sát hộ gia đình về các nhân tố khác, những nhân tố có thể cải thiện việc chăm sóc sức khoẻ và các thành quả của việc chăm sóc sức khoẻ có liên quan.

• Cũng như trình độ học vấn của người mẹ, thu nhập hộ gia đình cao hơn cũng dẫn đến tỉ lệ sống sót và dinh dưỡng của trẻ cao hơn. Việc giao phần thu nhập phụ trội cho người phụ nữ trong hộ gia đình có xu hướng tạo ảnh hưởng tích cực hơn so với việc đưa phần thu nhập đó cho người đàn ông. Đó là kết quả khảo sát ở Băng la đét, Bra xin, và Côte d’Ivoire. Nhưng các chuẩn mực xã hội cứng nhắc về phân chia công việc giữa nam và nữ một cách không phù hợp và việc tuyển dụng phụ nữ vào các nghề có thu nhập hạn chế đã giới hạn khả năng kiếm ra tiền của người phụ nữ.

• Bất bình đẳng giới trong giáo dục và trong các công việc ở thành phố tăng nhanh tốc độ lan truyền vi rút HIV. Đại dịch AIDS sẽ lan nhanh trong thập kỉ tới – tăng đến tỉ lệ 1 AIDS/ 4 phụ nữ và 1 AIDS/ 5 nam giới, đây đã là tỉ lệ ở nhiều nước thuộc vùng cận Sa ha ra của Châu Phi.

• Trong khi phụ nữ và nữ thanh niên, đặc biệt là những người nghèo, thường là người hứng chịu chính các bất bình đẳng giới, các chuẩn mực và các định kiến về giới còn gây bất lợi cho cả nam giới. Trong các nền kinh tế đang chuyển đổi ở Đông Âu, tuổi thọ của nam giới giảm mạnh trong những năm gần đây. Tỉ lệ tử vong của nam giới tăng cao – cao nhất trong thời bình – liên quan đến tình trạng căng thẳng và lo âu nhiều hơn do nạn thất nghiệp trầm trọng tăng nhanh đối với đàn ông.

Năng xuất lao động và tăng trưởng kinh tế

Cái giá phải trả cho cuộc sống con người cũng là cái giá phải trả cho sự phát triển – vì cải thiện chất lượng cuộc sống là mục đích cuối cùng của phát triển. Nhưng bất bình đẳng giới cũng gây ảnh hưởng xấu đến năng xuất lao động, hiệu quả lao động, và tiến bộ kinh tế. Bằng việc cản trở tích tụ tư bản con người trong việc nhà và trên thị trường sức lao động, bằng việc loại trừ một cách có hệ thống phụ nữ hoặc nam giới khỏi sự tiếp cận với nguồn lực, với các dịch vụ xã hội, hoặc với các hoạt động có lợi, phân biệt đối xử về giới làm giảm khả năng tăng trưởng và khả năng nâng cao mức sống của một nền kinh tế.

• Các thiệt hại trong đầu ra là kết quả của sự phân bố không hiệu quả các nguồn lực thuận lợi giữa nam giới và phụ nữ trong phạm vi hộ gia đình.Trong các hộ gia đình ở Burkina Faso, Cameroon, và Kenya, sự kiểm soát đầu vào và kiểm soát thu nhập từ nông nghiệp của phụ nữ và nam giới công bằng hơn sẽ tăng sản lượng nông nghiệp thêm 1/5 của sản phẩm đầu ra hiện nay.

• Đầu tư thấp đối với giáo dục cho phụ nữ cũng giảm sản phẩm đầu ra nói chung của đất nước. Một cuộc khảo sát dự báo rằng nếu các nước ở Nam Á, vùng cận Sa ha ra của Châu Phi, Trung đông và Bắc phi bắt đầu giảm khoảng cách về giới trong chỉ số thời gian đi học trung bình như các nước Đông Á đã tiến hành trong năm 1960, và nếu họ thu hẹp khoảng cách giới trong chỉ số nói trên với tốc độ như các nước Đông Á đã đạt được trong giai đoạn 1960-1992, thì thu nhập bình quân đầu người của họ đã tăng thêm 0,5-0,9% mỗi năm - một mức tăng đáng kể vào tỉ lệ tăng trưởng thực tế. Một nghiên cứu khác dự đoán rằng thậm chí đối với các nước thu nhập khá và thu nhập cao có mức dân trí khởi đầu cao hơn, tỉ lệ phụ nữ được giáo dục trung học tăng 1% đồng nghĩa với tỉ lệ thu nhập bình quân đầu người tăng 0,3%. Cả hai cuộc nghiên cứu nói trên đều có các biến đối chứng thường được nói đến trong các nghiên cứu tăng trưởng.

Quản lí nhà nước

Việc trao quyền rộng rãi hơn cho người phụ nữ và sự tham gia bình đẳng hơn vào đời sống xã hội của cả hai giới làm cho các doanh nghiệp và chính phủ trong sạch hơn, quản lí nhà nước tốt hơn. Ở nơi mà ảnh hưởng của phụ nữ trong đời sống xã hội mạnh mẽ hơn, mức độ tham nhũng sẽ thấp hơn. Điều này thậm chí đúng cả khi so sánh các nước có cùng thu nhập, cùng mức độ tự do công dân, cùng trình độ giáo dục và các cơ quan pháp lí. Mặc dù vẫn chỉ là có tính chất gợi mở, những kết quả nghiên cứu này góp phần ủng hộ việc tăng thêm số phụ nữ tham gia vào lực lượng lao động và vào chính trị - vì phụ nữ có thể là một lực lượng hữu hiệu trong duy trì tính pháp trị và quản lí xã hội.

Thương gia là phụ nữ ít có xu thế hối lộ các quan chức nhà nước, có lẽ bởi vì phụ nữ có tiêu chuẩn cao hơn trong các hành vi đạo đức hoặc ít thích mạo hiểm hơn. Cuộc nghiên cứu bao gồm 350 công ty ở nước cộng hoà Georgia có kết quả là các công ty do nam giới làm chủ hoặc điều hành có xu hướng chi tiêu ngoài sổ sách cho các quan chức chính quyền 10% nhiều hơn so với các công ty do phụ nữ làm chủ hoặc quản lí. Kết luận này đúng với mọi loại công ty, ví dụ như các công ty hoạt động trong các lĩnh vực khác nhau, các công ty lớn nhỏ khác nhau, và đúng với mọi kiểu chủ nhân hoặc người quản lí, ví dụ như những người có trình độ học vấn khác nhau. Không xét đến những nhân tố này, các công ty do nam giới quản lí có xu hướng đưa hối lộ nhiều gấp hai lần.

Tại sao bất bình đẳng về giới còn tồn tại?

Nếu bất bình đẳng về giới ảnh hưởng xấu đến sự thịnh vượng của con người và đến triển vọng phát triển của đất nước, tại sao bất bình đẳng có hại đó còn tồn tại trên nhiều nước đến vậy? Tại sao có những bất bình đẳng về giới này lại khó xoá bỏ hơn bất bình đẳng giới khác? Ví dụ như sự cải thiện trong một số lĩnh vực diễn ra rất nhanh như trong y tế, cơ hội tiếp cận giáo dục, nhưng lại rất chậm trong các lĩnh vực tham gia chính trị, trong việc có các quyền sở hữu bình đẳng. Những nhân tố nào cản trở việc chuyển đổi tương quan giữa hai giới và việc giảm bất bình đẳng giới? Đó là các nhân tố định chế, hộ gia đình, và kinh tế.

Các định chế xã hội - chuẩn mực xã hội, phong tục, quyền, pháp luật – cũng như các định chế kinh tế ví dụ như thị trường, là các yếu tố xác định vai trò và mối quan hệ giữa nam và nữ, ảnh hưởng đến việc nam và nữ tiếp cận được với nguồn lực nào, có thể hoặc không thể tham gia các hoạt động nào, có thể tham gia vào nền kinh tế và xã hội trong hình thức nào. Chúng chứa trong mình các động lực thúc đẩy hoặc hạn chế thành kiến. Ngay cả khi các định chế chính thức và không chính thức, không phân biệt rõ nam và nữ, chúng cũng thường được các chuẩn mực xã hội liên quan đến vai trò giới phù hợp chỉ ra là nói đến giới nào (ngầm ẩn hoặc tuyên bố). Các định chế xã hội này có sức ỳ của mình, chậm và khó thay đổi – nhưng chúng không hề trong trạng thái tĩnh.

Cũng như các định chế, hộ gia đình đóng một vai trò nền tảng trong việc định hình quan hệ giữa hai giới từ những năm đầu của đời người và trong việc chuyển tải các quan hệ này đến các thế hệ sau. Con người ra các quyết định quan trọng nhất của cuộc đời trong phạm vi hộ gia đình - về việc sinh đẻ và nuôi dưỡng con cái, tham gia vào làm việc và giải trí, đầu tư cho tương lai. Phân chia trách nhiệm và của cải giữa con trai và con gái như thế nào, cho chúng bao nhiêu quyền tự chủ, có nên đặt mức mong đợi khác nhau đối với chúng hay không - tất cả những điều này tạo ra, củng cố, hoặc giảm nhẹ bất bình đẳng giới. Nhưng các hộ gia đình không ra quyết định một cách tách rời với môi trường bên ngoài mà trong bối cảnh của cộng đồng và cách ra quyết định của họ phản ánh những ảnh hưởng của động lực do môi trường chính sách và thể chế lớn hơn xác định.

Vì kinh tế quyết định nhiều cơ hội để con người có thể cải thiện mức sống, nên chính sách kinh tế và sự phát triển cũng ảnh hưởng đến sự bất bình đẳng giới. Thu nhập cao hơn đồng nghĩa với việc có ít hơn hạn chế về lực trong hộ gia đình, những hạn chế mà ép các bậc cha mẹ phải lựa chọn giữa đầu tư vào con trai hay con gái. Nhưng việc nam và nữ chính xác bị ảnh hưởng như thế nào bởi sự phát triển kinh tế phụ thuộc vào việc có những hoạt động tạo thu nhập nào để làm, các hoạt động đó được tổ chức như thế nào, các nỗ lực và tay nghề được đền bù như thế nào, và liệu hai giới có được bình đẳng tham gia hay không.

Thực tế là, ngay cả các chính sách phát triển rõ ràng không phân biệt giới cũng có thể có kết quả phân biệt giới - một phần bởi những cách mà định chế xã hội và các quyết định của hộ gia đình kết hợp với nhau để định hình vai trò và quan hệ giới. Sự phân biệt về giới trong việc nhà, trong các chuẩn mực xã hội, trong các thành kiến, và trong phân chia nguồn lực bất bình đẳng ngăn cản nam và nữ tận dụng các cơ hội kinh tế một cách như nhau - hoặc ngăn cản việc họ đối mặt như nhau với rủi do hoặc các thay đổi kinh tế đột ngột. Không nhận ra các hạn chế phân biệt giới này khi ra chính sách có thể làm tổn hại đến tính có hiệu quả của các chính sách này, cả về mặt công bằng lẫn hiệu xuất.

Vì vậy, các định chế xã hội, hộ gia đình, và kinh tế theo nghĩa rộng cùng nhau quyết định các cơ hội và triển vọng của con người, theo giới. Chúng cũng đại diện cho các vấn đề quan trọng mà các chính sách xã hội phải tính đến để giải quyết các bất bình đẳng giới dai dẳng.

Taking it Further

Back to Top

Chapter 6 – Adding another Dimension with Pictures :

Borrow a digital camera again. As a class, take a tour of your community. Take some more representative pictures of all that informs your lifelong learning experience. On and around the EMU campus, students might well take pictures of both agricultural and industrial occupations, historical and cultural aspects of the Shenandoah Valley, or typical parts of campus life – athletics, dorm life, theater, chapel, musical performances, art exhibits, and ultimate Frisbee on the front lawn. On and around the AGU campus, students could explore the river life of catfish houses, the history of Tiger Island, the local and city market, the paddies of rice farmers, as well as typical aspects of campus life – football, dorm life, performances and exhibits, and sipping café sua da along the streets. On and around the Iranian campuses that are just beginning to sample the possibilities of IC3 learning. Qom is a rich, historical, and holy city. In the same way, follow your imagination (and our IC3 web template) to capture with the digital camera some images that could begin to open up your world for Vietnamese and American students.

Edit to the 200 x 200 pixel limit. Edit the IC3 Profiles to include this increasingly “three-dimensional” portrait of others participating in this learning platform.

Information Technology

Back to Top

Lessons and Exercises for this chapter are found in Level 1 Writing Chapter 6 in the IT Exercises and Activities for Developing Ideas Section

TOEFL Exercises

Back to Top

Input for TOEFL

"Best Answer"

Back to Top

After you have completed the Reading, Listening/Speaking, and Writing chapters 6, how would you answer the following question?  

What are the priorities of a developing country in its course of renovation?  

Các nước đang phát triển phải ưu tiên những gì trong công cuộc đổi mới của mình?

FORUM

Back to Top