Chapter 7
Listening Speaking
IC3 Section
English | Vietnamese
IC3 | IT | TOEFL | Best Answer
Vietnamese Translation of IC3
Assessment
Guiding Question
What assets does your country bring to regional and global trade, and what benefits does it expect from this trade?
Câu hỏi hướng dẫn:
Những năng lực nào mà nước bạn có để tham gia thương mại khu vực và toàn cầu? Những lợi gì nước bạn mong đợi từ việc tham gia thương mại này?
Skills:
In this chapter you will do these things:
IC3 Skills: US-Vietnamese Relations and the Signing of the Bilateral Trade Agreement
![]()
Intercultural Communicative Competence
IC3 comparative component: (presented bilingually or biculturally)
US-Vietnamese Relations and the Signing of the Bilateral Trade Agreement
For many people, hearing that an international trade agreement has been signed seems very abstract. In this IC3 section, we explore if there is impact on lives of the ordinary citizen by such agreements.
The first reading below describes the time leading up to the signing of the Bilateral Trade Agreement between the U.S. and Vietnam in 2000 and the time since. The second reading is an interview on The NewsHour with Jim Leher of Charlayne Barshefsky, the United States Trade Representative, and Pete Peterson, the U.S. Ambassador to Vietnam, soon after the agreement was signed. This interview can be viewed and heard by linking online to http://www.pbs.org/newshour/bb/asia/july-dec00/vietnam_7-13.html# (The portion to read here is an edited version of the interview). Lastly, a timeline is included from the Vietnamese Embassy’s website. This time-line describes U.S.-Vietnamese Relations from 1975 and the end of the war. American students may also be interested in reading/hearing/seeing the Kwame Holman report. The transcript appears in the English section of this chapter and can be heard online at the same pbs.org link above.
In the English section of this chapter, Vietnamese students of English have been reflecting on the changes in their lives over the past ten years. They have been asked to reflect on the changes in the local market and the products available to them. They have been asked about the changes in farmer’s lives. They have been asked to reflect on changes in lifestyle, communications and transportation. These reflections should be shared with students from other countries as this IC3 activity.
Perhaps American citizens do not see physical change in their lives because of this agreement. But maybe the psychological impact is of significance. American students are asked to share any thoughts on the meaning of the Bilateral Trade Agreement for Americans. Perhaps, too, Vietnamese citizens can also reflect on the psychological impact of this on Vietnamese, if any.
Vietnam - Relations with U.S. (Notes)
http://www.geographyiq.com/countries/vm/Vietnam_us_relations_summary.htm
After a 20-year hiatus of severed ties, President Clinton announced the formal normalization of diplomatic relations with Vietnam on July 11, 1995. Subsequent to President Clinton's normalization announcement, in August 1995, both nations upgraded their Liaison Offices opened during January 1995 to embassy status. As diplomatic ties between the nations grew, the United States opened a consulate general in Ho Chi Minh City, and Vietnam opened a consulate in San Francisco.
U.S. relations with Vietnam have become deeper and more diverse in the years since political normalization. The two countries have broadened their political exchanges through regular dialogues on human rights and regional security. They signed a Bilateral Trade Agreement in July 2000, which went into force in December 2001. In 2003, the two countries signed a Counter-narcotics Letter of Agreement, a Civil Aviation Agreement, and a textile agreement.
As of April 27, 2004, the U.S. Government had 1,862 Americans unaccounted for in Southeast Asia, including 1,420 in Vietnam. Since 1973, 721 Americans have been accounted for, including 501 in Vietnam. Additionally, the Department of Defense has confirmed that of the 196 individuals who were 'last known alive' (LKA), fewer than 40 of those cases remain unresolved. The United States considers achieving the fullest possible accounting of Americans missing and unaccounted for in Indochina to be one of its highest priorities with Vietnam.
Reflecting the growing diplomatic relations between the two nations, economic relations between the United States and Vietnam have changed dramatically over the past decade. In July 1993, subsequent to the opening of the U.S. repatriation office in Ho Chi Minh City, the U.S. dropped its objections to bilateral and multilateral lending to Vietnam. In February 1994, following substantial Vietnamese cooperation on prisoners of war/missing in action (POW/MIA) issues, President Clinton removed the longstanding trade embargo on Vietnam. In March 1998, President Clinton granted a Jackson-Vanik waiver to Vietnam, which has been renewed annually ever since. (A Jackson-Vanik waiver is required along with U.S. congressional approval of a bilateral trade agreement in order to grant Vietnam normal trading rights. This waiver must be renewed annually and is based on Vietnam's cooperation on emigration issues.) In October 2000, President Clinton paid the first visit of a U.S. President to Vietnam since the end of the war. He was met by enormous crowds of well-wishers lining the routes of his visits in both Hanoi and Ho Chi Minh City. On December 10, 2001, the U.S.-Vietnam Bilateral Trade Agreement entered into force.
Since entry into force of the BTA, increased trade between the U.S. and Vietnam, combined with large-scale U.S. investment in Vietnam, evidence the maturing U.S.-Vietnam economic relationship. In 2003, Vietnam exported $5.55 billion of goods to the U.S. and imported $1.32 billion of U.S. goods. Similarly, U.S. interests continue to invest directly in the Vietnamese economy. During 2003, the U.S. private sector committed more than $45 million to Vietnam in foreign direct investment.
Another sign of the expanding bilateral relationship is the signing of a Bilateral Air Transport Agreement in December 2003. Several U.S. carriers already have third-party code sharing agreements with Vietnam Airlines. The U.S. Government is working closely with the Government of Vietnam to prepare for safety and security assessments that will enable two-party code shares and direct flights between the U.S. and Vietnam to begin.
VIETNAM TRADE AGREEMENT
(Online NewsHour—A NewsHour with Jim Leher transcript, July 13, 2000)
http://www.pbs.org/newshour/bb/asia/july-dec00/vietnam_7-13.html#
A Sweeping Agreement
View this via streaming video or Real/Audio at the website listed above.
|
JIM LEHRER: For more on today's agreement, Charlayne Barshefsky, the United States Trade Representative, and Pete Peterson, the U.S. Ambassador to Vietnam. Ambassadors, welcome.
|
|
CHARLENE BARSHEFSKY: This is a sweeping agreement which will begin to open Vietnam's markets across the range of goods and services and agriculture. It is an agreement of a type that Vietnam does not have with any other country in the world, so it is a dramatic first step in the reform of the Vietnamese economy, and its opening to Western norms. JIM LEHRER: And, Ambassador Peterson, what would you add to that from a diplomatic standpoint, from the overall relationship between the United States and Vietnam how important is this? |
|
PETE PETERSON: It's a huge leap forward. What we have here is the completion of a circle. We've had normalization in the diplomatic area and a number of other areas that we have never completed the normalization process economically. This trade agreement completes the circle. JIM LEHRER: Yeah. Ambassador Barshefsky, what it is that Vietnam has that they want to sell us? |
CHARLENE BARSHEFSKY: Well, right now, Vietnam sells principally quite low-end goods, for example, low-end footwear, and things like coffees and teas and other spices. Over time, of course, Vietnam would like to sell perhaps mid-range consumer goods, likely displacing other import sources, rather than displacing U.S. producers. From our point of view, of course, we already sell rather high value added products to Vietnam, like machinery, for example, and those types of exports - consumer goods, and of course services market opening in areas like Telecom and banking and telecommunications products will likely grow quite substantially.
JIM LEHRER: Did you sit down, Ambassador Barshefsky, with some kind of rough thing and say, okay, we're likely - the United States is likely to import as a result of this deal so many billions of dollars of goods, and they're liable to import to us or export to us - who gets the better end of the deal, in other words?
CHARLENE BARSHEFSKY: I think we both have a very good deal. First off, as Ambassador Peterson has said, it is vitally important we complete the circle of normalization with Vietnam. This has overriding importance well beyond notions of simply a trade agreement. Second of all, we have a decided interest in seeing economic reform and economic opening, economic freedom, brought to Vietnam, which is still, after all, a one-party state. And then third, of course, our exports will increase as the market opens. Their exports to the U.S. will likely increase, at least in lower end-lower value-added goods that's good for consumers here.
A State Owned Enterprise
JIM LEHRER: Yeah. Ambassador Peterson, you're there on the ground in Vietnam. Give us a feel for how the economy operates now.
PETE PETERSON: Well, the economy is mostly run with state-owned enterprises. They compose about 70 percent of the economy.
JIM LEHRER: Like what? What is it that the state owns?
PETE PETERSON: Oh, they have everything from beer companies, hotels -- companies to cement, fertilizer, transportation, construction, all of those things of course, all of the utilities are state-owned enterprises yet. But there is a process of equitization. It's their word for privatization. It's slow-moving, but this agreement is going to speed that effort up.
JIM LEHRER: How? How will it speed it up?
PETE PETERSON: Well, they're going to see the opportunities to strike for the equity markets, and they're just opening a stock market in Vietnam, I think in fact on the15th. With that, the Vietnamese, through equitization will be able to stake a claim against some of the equity markets that are out there worldwide -- and that then will strengthen the private enterprise sector.
JIM LEHRER: But as a practical matter, they want outside investment, I assume?
PETE PETERSON: Absolutely.
JIM LEHRER: They want U.S. investment, right? But what is there is to invest in if everything is owned by the state?
PETE PETERSON: Well, there's going to be a lot of new investments. Right now, just for instance, the greatest export from Vietnam is agriculture. But it's operating at a very low end. There's no value-added processing, there's no marketing, there's... it's just sitting there. They're producing product, but they're not really taking advantage of the potential wealth that could be imagined if they had the kind of investment in that sector that is possible.
JIM LEHRER: Do you have the feeling, Ambassador Peterson, that they have the know- how and the ability to take advantage of this opportunity that this trade agreement gives them?
PETE PETERSON: Oh, I don't think they have the know-how. That's where the investment comes in because when you bring investment, you bring technology, you bring marketing skills, you bring a process. And so I don't think, no, they don't have that skill now, but it'll be one that they'll go through the learning process.
A Slow Process
JIM LEHRER: Ambassador Barshefsky, you negotiated this deal. What, it took four years, is that right?
CHARLENE BARSHEFSKY: Almost five.
JIM LEHRER: What was the problem?
CHARLENE BARSHEFSKY: Well, we embarked upon this negotiation at the President's direction shortly after he normalized diplomatic relations with Vietnam and instructed that we begin to pursue bilateral trade agreement with Vietnam. I think for Vietnam, this has been a difficult process. This is a closed country with a very closed economy. It's very difficult to do business in Vietnam. But it's also an economy that isn't growing, isn't diversifying, isn't creating jobs and is experiencing net disinvestment. So from the point of view of the Vietnamese leadership over the course of these last five years, it's become obvious that they have simply got to move forward or be left further and further behind. The situation for Vietnam I think became all the more acute after we pursued trade agreements with Laos, with Cambodia and of course with China.
JIM LEHRER: What was your reading, Ambassador Barshefsky, in talking to the negotiators for Vietnam about... when they say they want a free-market economy, do they mean... do they really mean it? I mean is there a Vietnamese version of a free market economy, or is there something that is familiar to ours?
CHARLENE BARSHEFSKY: I don't believe that the words "free-market economy" should be taken literally. I think what the Vietnamese are after is additional economic growth, and we know from experience that that growth is very hard to obtain on a sustainable basis without economic reform, without competition, without at least some degree of market opening. I think at least in its first stage, this is what Vietnam wants to accomplish. It will not happen overnight, even under this agreement. We phase in a number of obligations in the good sector and in services and in cutting of tariffs and so on because it will take time for Vietnam to begin even a moderate market opening.
JIM LEHRER: Are we going to help them in any way, other than just to sign this deal?
CHARLENE BARSHEFSKY: We'll certainly provide technical assistance. This is particularly the case on what I would call rule-of-law issues. This agreement, apart from effecting the most important market opening in Vietnam in 30 years, also has very substantial provisions on increased transparency in Vietnam's trade regime, in the way they pass laws, in the way they pass regulations, notions that the public should have advanced notice of changes in law, that they should be able to comment on changes in law. This is very radical for Vietnam, and in particular, in these rule-of-law areas we'll be providing substantial technical assistance. And of course we'll assist, as well, in implementation of regulatory reform and other areas, as needed.
JIM LEHRER: Would you agree, Ambassador Peterson, that that kind of thing, transparency is a radical idea in a closed country such as Vietnam?
PETE PETERSON: It's a major problem. And of course, with the lack of transparency corruption operates freely.
JIM LEHRER: What kind of corruption? Give us a feel for the kind of corruption that operates.
PETE PETERSON: Well, there's petty corruption and then there's major corruption. The petty corruption is just sort of a service issue, where somebody does something for you and there's an expectation that you're going to pay for that service, even though you're getting that service from a governmental agency. They pay very low wages, and so some of their take-back is through that process. But the major corruption is with the lack of transparency in doing contracting and in doing the kinds of business issues that Ambassador Barshefsky has talked about. This agreement is going to carry the Vietnamese to a new level in transparency that is going enact, I think, a significant process of reducing corruption, as well.
JIM LEHRER: How will the transparency do that?
PETE PETERSON: Well, because people are going to be able to see, you're going to see what ministries are doing, you're going to see... in fact, one minister is going to see what the other minister is doing that currently that even doesn't take place. A person puts in a contract for a... or a bid for a contract, and that's going to be seen all the way up and down the line. There's going to be open bids. It's going to be a process that they haven't done before.
JIM LEHRER: Is this going to... agreement, Ambassador Peterson, likely to create new wealth at the upper reaches of Vietnamese society, or is that society is not going to allow that to happen, at least to individuals?
PETE PETERSON: No. There's going to be an accumulation of wealth across the entire spectrum. And there's quite a disparency between the rural and the urban areas now and they're going to have to be very careful with their investment to make sure that that doesn't widen in this process. I think that you're going to see that 77 million people in Vietnam becoming major consumers for American goods ultimately.
JIM LEHRER: But Ambassador Peterson, the wealth now is held by the people who are running the government, right?
PETE PETERSON: Well, it's...
JIM LEHRER: No?
PETE PETERSON: It's across the board. Is not as distributed as much as we would like, but you would be surprised to go to an average Vietnamese home now and that home is chuck full of assets. Those assets have been accumulated in just the last ten years. It's a major change, and you see this even in the rural areas, where televisions, telephones, refrigerators, a whole host of other kinds of consumer articles that are present now couldn't have been even thought of ten years ago.
New Property Rights
JIM LEHRER: Ambassador Barshefsky, back to the rule-of-law issue, you negotiated some property rights issues here, as well. And they're considered very important. What are they, and why are they important?
CHARLENE BARSHEFSKY: Well, for example, Vietnam will lease property to foreigners. This is, again, something quite radical but important, as we begin to effect market opening. Foreign companies, American companies will be able to own outright businesses in a whole host of services... and sectors.
JIM LEHRER: That was not possible before?
CHARLENE BARSHEFSKY: Never. Never. Not at all. Not at all. So this is very, very important. This isn't merely a means for Vietnam to attract investment; it also allows for the growth of expertise and the expansion of sectors of its economy that have never before existed, let alone expanded. Of course the United States is a leader in services trade, whether it's banking or insurance or telecom, architecture, engineering, accounting, advertising, so on and so forth, all of which are covered by this agreement. So there are very substantial rights that will be acquired by U.S. companies and a very substantial change destined for Vietnam.
JIM LEHRER: And finally, Ambassador Peterson, in that respect, tell us why it's in the United States' interest for there to be a prosperous Vietnam, a Vietnam that is growing economically and otherwise.
PETE PETERSON: Let me add one point before we get to that, that this trade agreement will bring a great deal more predictability in Vietnam for American businesses, so they will know exactly what kind of returns they can expect, what kind of rules that they will operate under ultimately, and -
JIM LEHRER: Sure.
PETE PETERSON: -- this is going to be a big issue, as well. There's a whole number of reasons why it's important for the United States to be engaged in Vietnam, one and then two, to conclude a trade agreement like this one. It is on our interest to be there in Vietnam, to help bring stability to an area that has been historically destabilized for centuries. Right now, the Vietnamese people can actually look out over the horizon and anticipate peace and prosperity for generations. This is the first time in 4,000 years that's in place. And with that, the United States is there not only to sell goods but also to encourage the Vietnamese to continue to work with their neighbors, to work with the community of nations and to be a good player, if you will, on the stage with the rest of the world to bring peace throughout that region and through the entire world.
JIM LEHRER: Well, thank you both, Ambassadors.
PETE PETERSON: Thank you.
CHARLENE BARSHEFSKY: Thank you.
Key dates in Vietnam-US relations
VN Embassy : US-VN relations : Timeline
- April 30, 1975: A US trade embargo, already in effect against North Vietnam since 1964, is extended to the whole of Vietnam.
- Aug. 1st 3rd, 1987, Special Envoy of President Reagan, General John Vetsy first time visits Vietnam to discuss humanitarian issues of mutual interest.
- Sept. 29th-31st, 1988: Second visit of General John Vetsy to Vietnam on humanitarian issues which both sides share interest.
- Sept. 29th, 1990 Foreign Minister Nguyen Co Thach meets State Secretary James Baker in New York.
- November 11, 1991 the US Government officially allows American tourists, veterans, journalists, businessmen to visit Vietnam.
- Dec 14 1992: President George Bush allows US companies to open representative offices in Vietnam and to sign contracts once the US trade embargo is lifted.
- April 25 1993: The first US company, Vatico (consultancy), opens an office in Vietnam.
- July 2 1993: President Clinton authorizes the International Monetary Fund to refinance Vietnam's foreign debt (140 million dollars), clearing the way for Vietnam to receive international financial aid.
- Sept 14 1993: President Clinton allows US firms to take part in development projects financed by international institutions in Vietnam.
- Feb 3 1994: Clinton announces the lifting of the trade embargo against Vietnam, a week after it is approved by the US Senate.
- Jan 28, 1995: The two countries announce the opening of liaison offices.
- July 11, 1995: President Clinton and Prime Minister Vo Van Kiet announce of establishment of diplomatic relations between the US and Vietnam.
- Aug 5, 1995 : Secretary of State Warren Christopher inaugurates the US embassy in Hanoi as he pays the first official visit by a US secretary of state to Vietnam.
- May 1997: the two countries exchange Ambassadors: Mr. Le Van Bang becomes Vietnamese Ambassador to the US; Mr. Douglas Peterson as US ambassador to Vietnam.
- June 26th-27th 1997 : US Secretary of State Madeleine Albright visits Vietnam.
- March 11th, 1998 : First time President Clinton announces a waiver that excludes Vietnam from the Jackson-Vanick amendment .
- Oct 1st 1998: Deputy Prime Minister, Foreign Minister Nguyen Manh Cam visits the US, the first official visit to the US.
- January 1999: Vietnam grants Most Favored Status to American companies working in Vietnam although the two countries dont have bilateral trade agreement yet.
- July 25th 1999: Vietnam signs a trade agreement in principle with the US in Hanoi.
- March 13th, 2000: US Defense Secretary William Cohen pays an official visit to Vietnam.
- June 19th 2000 : The US pledges 1.7 million dollars in humanitarian aid to help Vietnam detect and destroy mines and unexploded ordnance.
- July 13th 2000: The two sides sign a landmark trade agreement a quarter of a century after the end of the Vietnam War.
- Sept 14th 2000: The White House announces that President Clinton will pay an official visit to Hanoi in mid-November, after attending a meeting of the Asia Pacific Economic Cooperation forum in Brunei.
- Sept 21-24th 2000: Foreign Minister Nguyen Dy Nien pays an official visit to Washington
- Nov 16-19th, 2000: US President Clinton pays an official vist to Vietnam
- Jan 9, 2001: Vietnam and the U.S signed MOU for technical cooperation in Meteorology and Hydrology.
- April 7,2001: Helicopter crash killed 16 members of joint MIA mission between Vietnam and the U.S
- June 1st, 2001: President Bush decided to waiver Jackson-Vanik amendment to Vietnam.
- July 2-6th, 2001: Vietnam and the U.S agreed to conduct two research projects on Agent Orange.
- July 24-27th, 2001: U.S State Secretary Powell attended ASEAN meetings in Hanoi.
- Sept 12th, 2001: President Tran Duc Luong and Foreign Minister Nguyen Dy Nien send message of condolences to President Bush and American people ater tragey Sept 11.
- Oct. 8th, 2001: U.S Senate approved the Bilateral Trade Agreement between the U.S and Vietnam.
- Oct 18th, 2001: President Bush signed Resolution of ratification of BTA.
- Nov 24th, 2001: Vietnam's National Assembly approved BTA.
- Dec 10th, 2001: Bilateral Trade Agreement enters effect after exchange of ratification letters by Vietnam's Trade Minister Vu Khoan and U.S Trade Representative Zoelick at Blair House.
- Dec 10-12th, 2001: Permament Deputy Prime Minister Nguyen Tan Dung pays an official visit to the U.S. DPM has meetings with National Security Adviser Dr. Rice, Acting State Secretary Armitage; Trade Secretary Evans; Senators John Kerry; John McCain; Congressman Philip Crane.
- June 12-22th, 2002: Deputy Prime Minister Nguyen Manh Cam pays an visit to the U.S to promote trade and economic relations between the two countries.
- July 23rd, 2002: U.S House of representatives support the President's decision to extend waiver from Jackson-Vanik provisions for Vietnam for another year by a vote 338-91.
- November 9-12, 2003, Defense Minister Pham Van Tra visits the US for the first time to discuss cooperation and exchanged views on issu es of mutual concern.
- December 4, 2003: Deputy Prime Minister Vu Khoan visits the United States and oversees the signing of an aviation agreement and agreement on technical cooperation between USAID and the Government Office.
- April 2, 2004: The formation of the US-Vietnam Caucus is announced.
- April 25-28, 2004: Vice Chairman of Vietnam National Assembly Nguyen Phuc Thanh visits the United States.
- June 23, 2004: President Bush designats VN as a new recipient for the $15 billion plan to combat AIDS.
- December 9, 2004: United Airlines launches the first direct service between US and VN.
- June 19 - 25, 2005: Prime Minister Phan Van Khai visits the United States.
Quan hệ Việt nam – Hoa Kì
http:// www.geographyiq.com/countries/vm/Vietnam us relations summary.htm
Sau hai mươi năm gián đoạn giao bang, Tổng thống Hoa kì Clinton chính tức tuyên bố bình thường hoá quan hệ ngoại giao với Việt nam ngày 11 tháng 7, 1995. Tiếp theo tuyên bố bình thường hoá quan hệ của Tổng thống Clinton, tháng 8 năm 1995 cả hai bên đã nâng cấp văn phòng đại diện của mình mở hồi tháng 1 năm 1995 lên mức đại sứ quán. Khi quan hệ ngoại giao giữa hai nước phát triển, Hoa kì đã mở Tổng Lãnh sự quán ở Thành phố Hồ Chí Minh, và Việt nam ở San Francisco.
Trong những năm kế tiếp cuộc bình thường hoá chính trị, quan hệ Việt Nam – Hoa Kì trở nên sâu hơn và đa dạng hơn. Hai nước đã mở rộng tiếp xúc chính trị thông qua đối thoại thường xuyên về quyền con người và an ninh khu vực. Hiệp định Thương mại Song phương đã được kí kết tháng 7 năm 2000 và có hiệu lực từ tháng 12 năm 2001. Trong năm 2003, hai bên đã kí Nghị định thư về chống buôn bán thuốc phiện, Hiệp định Hàng
Không Dân sự, và một hiệp định về hàng dệt may.
Tính đến 27 tháng 4, 2004, Chính phủ Mỹ còn 1 862 lính Mỹ chưa tìm được tại Đông nam Á, trong đó 1420 là ở Việt Nam. Từ năm 1973, còn 721 lính Mỹ chưa xác định rõ số phận, trong đó 501 là ở Việt Nam. Bên cạnh đó, Bộ quốc phòng Mỹ đã khẳng định trong số 196 quân nhân được biết đến như những người “lần cuối nhìn thấy còn sống” thì chỉ có chưa đến 40 người chưa xác định được tung tích. Hoa Kì coi việc xác định được nhiều nhất theo khả năng số lính Mỹ ở Đông dương mất tích và chưa rõ tung tích là một trong những ưu tiên hàng đầu trong quan hệ với Việt Nam.
Cùng với sự phát triển của quan hệ ngoại giao giữa hai nước, quan hệ kinh tế Việt Mỹ cũng thay đổi vượt bậc trong thập kỉ vừa qua. Tháng 7 năm 1993, tiếp sau việc mở văn phòng hồi hương ở Thành phố Hồ Chí Minh, Hoa Kì đã bỏ chính sách cấm cho vay song phương và đa phương đối với Việt Nam. Tháng 2 năm 1994, sau sự hợp tác chặt chẽ của phía Việt Nam trong các vấn đề xác định lính Mỹ là tù nhân chiến tranh và lính Mỹ mất tích trong khi thi hành nhiệm vụ, Tổng thống Clinton xoá bỏ cấm vận thương mại áp dụng cho Việt Nam đã từ lâu. Tháng 3 năm 1998, Tổng thống Clinton bỏ Đạo luật Jackson-Vanik áp dụng cho Việt Nam, một đạo luật được ra hạn kéo dài hiệu lực hàng năm kể từ ngày ban hành tới nay. (Để Việt Nam được hưởng qui chế thương mại bình thường với Hoa Kì, Luật Jackson-Vanik phải được dỡ bỏ và Quốc hội Mỹ phải phê chuẩn Hiệp định Thương mại Song phương. Việc không áp dụng luật Jackson-Vanik được xem xét lại hàng năm căn cứ vào sự hợp tác của Việt nam trong các vấn đề về di trú). Tháng 10 năm 2000, Tổng thống Clinton thăm Việt nam, cuộc thăm viếng đầu tiên của một tổng thống Mỹ tới Việt Nam kể từ khi kết thúc chiến tranh. Ở Hà nội và Thành phố Hồ Chí Minh, Tổng thống đã gặp những đám đông khổng lồ đầy thiện ý đứng hai bên đường chào mừng. Ngày 10 tháng 12, 2001, Hiệp định Thương mại Song phương Việt Mỹ bắt đầu có hiệu lực.
Từ khi Hiệp định Thương mại Song phương có hiệu lực, thương mại giữa hai nước tăng cùng với đầu tư diện rộng của phía Mỹ ở Việt Nam đã chứng tỏ sự lớn mạnh của quan hệ kinh tế Việt Mỹ. Năm 2003, Việt nam xuất khẩu 55,5 tỉ đô la hàng hoá sang Mỹ và nhập khẩu từ Mỹ lượng hàng trị giá 1,32 tỉ đô la. Cũng vậy, phía Hoa kì cũng quan tâm đến việc tiếp tục đầu tư vào kinh tế Việt nam. Trong năm 2003, khu vực tư nhân Hoa kì cam kết đầu tư trực tiếp vào Việt nam hơn 45 tỉ Mỹ kim.
Một dấu hiệu nữa chứng tỏ quan hệ song phương giữa hai bên được mở rộng là việc kí kết Hiệp định Hàng không Song phương tháng 12 năm 2003. Nhiều hãng hàng không Hoa kì đã có các kí kết chia sẻ mã số trung gian với Hàng không Việt nam. Chính phủ Việt nam và Hoa kì đang hợp tác chặt chẽ để chuẩn bị cho việc đánh giá sự an toàn và an ninh, một điều kiện để tiến hành chia sẻ mã số song phương và thực hiện các chuyến bay trực tiếp Việt Mỹ.
Hiệp định Thương mại với Việt Nam
(Online NewsHour - Lời thoại phỏng vấn của phóng viên Jim Leher, 13 tháng 7, 2000)
http://www.pbs. Org/newshour/bb/asia/july-dec00/Vietnam 7-13.html#
Một hiệp định có tầm bao quát rộng
Xem băng video của cuộc phỏng vấn này tại địa chỉ mạng nói trên.
|
JIM LEHRER: Để biết rõ hơn về Hiệp dịnh thương mại kí hôm nay, chúng tôi nói chuyện với Ngài Charlayne Barshefsky, Đại diện thương mại Hoa kì và Pete Peterson, Đại sứ Hoa kì tại Việt nam. Xin chào mừng các Ngài đã đến với chương trình. Thưa Ngài Barshefsky, Hiệp định Thương mại kí kết ngày hôm nay có tầm quan trọng như thế nào? |
|
CH ARLENE BARSHEFSKY: Đây là một hiệp định có tầm bao quát rộng sẽ làm Việt Nam mở cửa thị trường của một loạt các hàng hoá và dịch vụ và nông nghiệp. Đây là loại hiệp định Việt nam chưa có với bất cứ nước nào trên thế giới, vì vậy nó là một bước đầu tiên rất quan trọng trong việc cải cách kinh tế Việt nam và tiếp cận với các chuẩn mực kinh tế phương tây. JIM LEHRER: Và thưa Đại sứ Peterson, ông có bổ xung gì vào quan điểm ngoại giao vừa nói tới, trong tổng thể quan hệ Việt Mỹ, điều này quan trọng như thế nào? |
|
PETE PETERSON: Đây là một bước tiến lớn. Chúng ta đã khép lại một giai đoạn phát triển. Chúng ta đã bình thường hoá quan hệ trong lĩnh vực ngoại giao và rất nhiều các lĩnh vực khác nhưng chưa bao giờ hoàn thành quá trình bình thường hoá quan hệ về mặt kinh tế. Hiệp định thương mại này là bước cuối cùng trong quá trình bình thường hoá quan hệ đó. JIM LEHRER: Vâng, thưa ông Barshefsky, Việt Nam có những gì để xuất khẩu sang Hoa Kì? |
CHARLENE BARSHEFSKY: Hiện nay, Việt nam xuất khẩu chủ yếu là những mặt hàng ít qua chế biến, ví dụ như, giày dép, và những mặt hàng như cà phê, chè và các loại gia vị. Một thời gian nữa, tất nhiên Việt Nam sẽ muốn xuất khẩu các mặt hàng tiêu dùng qua nhiều công đoạn chế biến hơn, những mặt hàng mà có lẽ sẽ thay thế các nguồn nhập khẩu khác của Mỹ hơn là thay thế các sản phẩm do Mỹ sản xuất. Theo quan điểm của chúng tôi, Hoa kì đã sẵn sàng xuất hàng kĩ thuật cao sang Việt nam ví dụ như máy móc và các loại hàng giống như vậy, hàng tiêu dùng, và tất nhiên là các dịch vụ mở cửa thị trường trong các lĩnh vực như truyền thông và ngân hàng, các sản phẩm truyền thông có lẽ sẽ tăng mạnh.
JIM LEHRER: Thưa ông Barshefsky, việc kí kết hiệp định có xuề xoà kiểu như ngồi xuống và nói, được rồi, chúng ta sẽ – Hoa kì sẽ nhập khẩu theo hiệp định này nhiều tỉ đô la giá trị hàng hoá, và họ có trách nhiệm phải xuất khẩu sang chúng ta – hay nói cách khác, ai có lợi nhiều hơn?
CH ARLENE BARSHEFSKY: Tôi nghĩ là cả hai bên đều rất có lợi. Thứ nhất là, như ngài Đại sứ đã nói, điều quan trọng cơ bản là chúng ta đã khép lại một giai đoạn bình thường hoá quan hệ với Việt nam. Điều này có tầm quan trọng vượt xa ý nghĩa của một hiệp định thương mại bình thường. Thứ hai là, chúng ta đã quyết định quan tâm đến đổi mới kinh tế, mở cửa nền kinh tế, tự do kinh doanh ở Việt nam, một nước mà đến bây giờ, xét cho cùng, vẫn theo chế độ một đảng. Và thứ ba là, xuất khẩu của chúng ta, tất nhiên, sẽ tăng khi thị trường Việt nam mở cửa. Xuất khẩu của họ sang Mỹ sẽ tăng, ít nhất là ở các mặt hàng ít qua chế biến và như thế là tốt cho người tiêu dùng của chúng ta.
Một nền kinh tế của các doanh nghiệp nhà nước
JIM LEHRER: Thưa Đại sứ Peterson, Ngài đã ở trên đất Việt nam. Ngài cảm thấy như thế nào về sự vận hành của nền kinh tế ở đó hiện nay?
PETE PETERSON: Nền kinh tế chủ yếu gồm các công ty nhà nước. Các công ty này chiếm khoảng 70% nền kinh tế.
JIM LEHRER: 70 phần trăm là kinh tế nhà nước? Điều đó có nghĩa là như thế nào?
PETE PETERSON: Ô, cái gì cũng có thể là của nhà nước, từ công ty bia, khách sạn, cho đến sản xuất xi măng, phân bón, giao thông, xây dựng, tất cả các lĩnh vực đó vẫn còn do nhà nước quản lí. Nhưng họ đã bắt đầu tiến hành cổ phần hoá. Đó là từ mà họ dùng để diễn tả quá trình tư nhân hoá các doanh nghiệp nhà nước. Tuy quá trình tư nhân hoá còn chậm, nhưng hiệp định thương mại này sẽ giúp thúc đẩy nhanh tiến độ.
JIM LEHRER: Bằng cách nào? Hiệp định thương mại sẽ thúc đẩy quá trình tư nhân hoá như thế nào?
PETE PETERSON: Họ sẽ thấy có những cơ hội tham gia các thị trường cổ phiếu, và họ vừa mới mở thị trường chứng khoán ở Việt nam, tôi nhớ là hôm 15 tháng này. Với thị trường chứng khoán đó, người Việt nam, thông qua quá trình tư nhân hoá sẽ có thể ra lệnh mua bán ởmột số thị trường chứng khoán trên thế giới. Và điều đó sẽ củng cố lĩnh vực kinh tế tư nhân.
JIM LEHRER: Nhưng theo tôi, thực tế là họ cần đầu tư nước ngoài?
PETE PETERSON: Đúng vậy.
JIM LEHRER: Họ muốn Mỹ đầu tư vào Việt nam. Nhưng có gì ở đó mà đầu tư vào nếu tất cả là thuộc quyền sở hữu của nhà nước?
PETE PETERSON: Có rất nhiều lĩnh vực đầu tư mới. Ví dụ như, ngay lúc này, xuất khẩu lớn nhất của Việt nam là từ nông nghiệp. Nhưng chế biến sản phẩm trong ngành này rất kém. Không có chế biến, không có tiếp thị, ... không có gì cả, hàng cứ nằm đó thôi. Họ sản xuất mà không thật sự tận dụng các tiềm năng nâng cao giá trị của sản phẩm có thể thực hiện được nhờ đầu tư phù hợp trong lĩnh vực đó.
JIM LEHRER: Thưa Ngài Đại sứ, Ngài có cảm giác là họ biết cách thức và có khả năng tận dụng cơ hội mà hiệp định thương mại này mang lại không?
PETE PETERSON: Ô, tôi nghĩ là họ không biết cách thức. Đó chính là lí do để đầu tư vào bởi vì đầu tư nước ngoài sẽ mang theo cả kĩ thuật, kĩ năng tiếp thị, mang theo cả một quá trình cải tạo kinh tế. Vì vậy tôi nghĩ hiện nay họ chưa có các kĩ năng đó, nhưng họ sẽ đạt được những điều đó trong quá trình hội nhập.
Một quá trình chậm chạp
JIM LEHRER: Thưa Ngài Barshefsky, Ngài thương lượng kí kết hiệp định này. Mất bốn năm phải không ạ?
CH ARLENE BARSHEFSKY: Mất gần 5 năm.
JIM LEHRER: Gặp khó khăn gì, thưa Ngài?
CH ARLENE BARSHEFSKY: Chúng tôi bắt đầu thương lượng theo chỉ đạo của Tổng thống ngay sau khi ông tuyên bố bình thường hoá quan hệ ngoại giao với Việt nam. Tôi nghĩ, đối với phía Việt Nam, đây là một quá trình khó khăn. Việt nam là một nước đóng cửa với một nền kinh tế rất đóng. Làm ăn kinh doanh ở đó rất khó. Nhưng đó cũng là một nền kinh tế không lớn mạnh, không đa dạng, không tạo thêm công ăn việc làm và đang chịu cảnh đầu tư sản xuất không mở rộng. Vì vậy, theo quan điểm của lãnh đạo Việt nam trong thời gian ̀ năm qua, một điều đã trở nên rõ ràng là họ chỉ có một con đường là tiến lên, nếu không thì sẽ bị tụt hậu mãi. Tôi nghĩ tình hình của Việt nam đã trở nên rất cấp bách sau khi chúng ta theo đuổi kí kết các thoả thuận thương mại với Lào, Cam pu chia, và tất nhiên với Trung Quốc.
JIM LEHRER: Thưa Ngài Barshefsky, Ngài nghĩ gì trong khi thương lượng với Việt nam về ... khi họ nói họ muốn có một nền kinh tế thị trường tự do, họ có ... thực sự muốn không? Ý tôi muốn nói là liệu có nền kinh tế thị trường tự do kiểu Việt nam không hay một cái gì đó giống như của chúng ta?
CH ARLENE BARSHEFSKY: Tôi nghĩ là không nên hiểu cụm từ “kinh tế thị trường tự do” theo nghĩa đen. Tôi cho rằng cái mà Việt nam theo đuổi là sự tăng trưởng kinh tế hơn nữa, và chúng ta thấy từ thực tế rằng sự tăng trưởng như thế rất khó đạt được một cách bền vững khi thiếu sự cải cách kinh tế, thiếu cạnh tranh, thiếu - ít nhất ở một mức độ nhất định, sự mở cửa thị trường. Theo tôi, ít nhất là ở giai đoạn đầu, đây là cái mà Việt nam muốn làm được. Thay đổi không thể xảy ra một sớm một chiều, thậm chí cả khi đã có hiệp định thương mại này. Chúng tôi định hạn thời gian cho rất nhiều cam kết của Việt nam trong lĩnh vực hàng hoá và dịch vụ và trong lĩnh vực cắt giảm thuế và nhiều lĩnh vực khác vì sẽ phải mất thời gian cho Việt nam mở cửa thị trường dù chỉ ở một mức độ thấp.
JIM LEHRER: Liệu chúng ta có giúp đỡ họ bằng những cách khác không hay chỉ kí hiệp định thương mại này?
CH ARLENE BARSHEFSKY: Chắc chắn chúng ta sẽ giúp họ về mặt kĩ thuật. Đây đặc biệt là trường hợp mà tôi gọi là các vấn đề về hiệu lực pháp luật. Hiệp định thương mại này ngoài việc có ảnh hưởng đến sự kiện quan trọng nhất của Việt nam trong vòng 30 năm tới là mở cửa thị trường, nó còn có ảnh hưởng lớn trong việc tăng sự thông thoáng của hệ thống thương mại, trong cách họ ra luật và các qui định, tăng nhận thức về việc công chúng phải biết trước về các thay đổi của pháp luật, về việc công chúng phải có khả năng nhận xét về các thay đổi của pháp luật. Đây là một điều rất mới đối với Việt nam, và cụ thể hơn, trong lĩnh vực hiệu lực pháp luật chúng tôi sẽ giúp đỡ đáng kể về kĩ thuật. Tất nhiên là chúng tôi cũng sẽ giúp đỡ cải cách hành chính và các lĩnh vực khác, nếu cần.
JIM LEHRER: Thưa Đại sứ Peterson, Ngài có cho rằng những điều thuộc loại như sự thông thoáng của luật pháp là một ý tưởng cấp tiến ở một nước đóng cửa như Việt nam không?
PETE PETERSON: Đây là một vấn đề lớn. Và tất nhiên, cùng với sự chồng chéo của pháp luật thì tham nhũng là không kiểm soát được.
JIM LEHRER: Tham nhũng như thế nào ạ? Xin hãy cho một vài ví dụ về tham nhũng ở Việt nam.
PETE PETERSON: Có tham nhũng vừa phải và tham nhũng nghiêm trọng. Tham nhũng nhỏ chỉ là lo lót khi làm các thủ tục giấy tờ, khi ai đó làm một thủ tục gì đó cho anh thì có một sự mong đợi anh phải trả ơn về việc đó, cho dù cơ quan nhà nước có nhiệm vụ thực hiện dịch vụ đó. Họ trả lương rất thấp và vì vậy đó là cách mà người ta bù đắp cho thu nhập. Nhưng tham nhũng lớn là loại tham nhũng nảy sinh do thiếu sự thông thoáng trong các qui định kí kết hợp đồng và các vấn đề kinh doanh khác mà Đại diện thương mại Barshefsky vừa mới nói đến. Hiệp định thương mại này sẽ đưa Việt nam lên một trình độ mới của thông thoáng pháp luật và tôi nghĩ khi thực hiện hiệp định thương mại thì cũng giảm đáng kể tình trạng tham nhũng.
JIM LEHRER: Bằng cách nào mà sự thông thoáng của luật pháp lại làm giảm tham nhũng?
PETE PETERSON: Bởi vì người dân sẽ có thể thấy, anh sẽ biết chính phủ đang làm những gì, anh sẽ biết ... thật ra, một cơ quan chính phủ này sẽ biết một cơ quan chính phủ khác đang tiến hành những gì, một việc mà hiện nay không hề có. Một cá nhân nộp vào một hợp đồng ... hoặc một hồ sơ dự thầu, và việc đó có thể theo dõi từ đầu đến cuối. Xét thầu sẽ là một quá trình công khai. Đây sẽ là một việc mà trước họ chưa bao giờ tiến hành.
JIM LEHRER: Liệu hiệp định thương mại có đưa đến một sự giầu có mới cho tầng lớp trên của xã hội Việt nam không? Hay xã hội đó không cho phép điều đó xảy ra, ít nhất là đối với các cá nhân?
PETE PETERSON: Không. Tất cả các tầng lớp sẽ giầu lên. Đang có một sự khác biệt lớn giữa các khu vực thành thị và nông thôn và Việt nam sẽ phải rất cẩn thận trong việc đầu tư để đảm bảo không làm tăng khoảng cách này. Theo tôi thì 77 triệu người Việt nam cuối cùng sẽ trở thành một thị trường lớn cho hàng hóa của Mỹ.
JIM LEHRER: Nhưng thưa Ngài Đại sứ, những người giàu có là những người đang điều hành chính quyền, phải không ạ?
PETE PETERSON: Vâng, thì ...
JIM LEHRER: Không đúng như thế sao?
PETE PETERSON: Thì ở đâu cũng vậy. Sự giàu có phân bố không đều như chúng ta mong muốn, nhưng anh sẽ ngạc nhiên khi đến thăm một gia đình trung bình của Việt nam hiện nay và thấy gia đình đó có đầy đủ tiện nghi. Những của cải đó được sắm sửa chỉ trong vòng 10 năm trở lại đây. Đây là một sự thay đổi lớn, và anh chứng kiến sự thay đổi này ở cả các vùng nông thôn, nơi mà vô tuyến, điện thoại, tủ lạnh, một loạt các loại hàng tiêu dùng khác có mặt hiện nay không thể mơ tới chỉ 10 năm trước đây.
Các quyền sở hữu mới
JIM LEHRER: Thưa ông Barshefsky, quay lại vấn đề hiệu lực pháp luật, ông cũng đã thương lượng một số vấn đề quyền sở hữu ở hiệp định này. Và chúng được coi là những vấn đề rất quan trọng. Đó là những vấn đề gì và tại sao chúng quan trọng?
CH ARLENE BARSHEFSKY: Vâng, ví dụ như, bên Việt nam sẽ cho người nước ngoài thuê bất động sản. Đây lại là một vấn đề rất mới nhưng quan trọng khi chúng ta bắt đầu gây ảnh hưởng đến việc mở cửa thị trường. Các công ty nước ngoài, các công ty Mỹ sẽ có khả năng sở hữu nhiều doanh nghiệp trong một loạt các dịch vụ ... và một loạt các lĩnh vực.
JIM LEHRER: Điều đó trước đây không thể thực hiện?
CH ARLENE BARSHEFSKY: Không. Không hề. Hoàn toàn không thể. Vì thế mà nó rất quan trọng. Đây không chỉ là biện pháp Việt nam thu hút đầu tư nước ngoài; nó còn cho phép nâng cao trình độ và mở rộng các ngành trong nền kinh tế mà trước đây Việt nam chưa từng có. Tất nhiên Hoa kì là nước dẫn đầu trong thương mại dịch vụ, dù là dịch vụ ngân hàng hay bảo hiểm, hoặc truyền thông, kiến trúc, có khí, kế toán, tiếp thị, vân vân và vân vân, tất cả các dịch vụ đó nằm trong hiệp định thương mại này. Vì vậy, các công ty Mỹ có rất nhiều quyền lợi và Việt nam sẽ có những thay đổi đáng kể.
JIM LEHRER: Câu hỏi cuối cùng, thưa Đại sứ Peterson, về phương diện đó, xin hãy cho biết tại sao một nước Việt nam thịnh vượng, tăng trưởng về kinh tế và các mặt khác, lại nằm trong mối quan tâm của Hoa Kì?
PETE PETERSON: Hãy để tôi bổ xung thêm một điểm trước khi trả lời câu hỏi đó. Hiệp định thương mại này sẽ mang đến một sự ổn định lớn hơn rất nhiều cho các doanh nghiệp Mỹ ở Việt nam, nên cuối cùng thì họ cũng biết chính sác đầu tư sẽ thu lại được nhũng gì, sẽ kinh doanh theo những qui định hành chính nào, và –
JIM LEHRER: Đúng vậy.
PETE PETERSON: -- Đây cũng sẽ là một vấn đề lớn. Có một loạt nguyên nhân tại sao việc Hoa kì giao bang với Việt nam lại quan trọng, từng bước từng bước một, dẫn tới kí kết một hiệp định thương mại như hiệp định này. Chúng ta cần giao bang với Việt nam để giúp mang lại sự ổn định cho một khu vực mà trong lịch sử đã bất ổn hàng thế kỉ. Lúc này, người Việt nam có thể thực sự tính đến một tương lai hòa bình và thịnh vượng cho các thế hệ sau này. Đây là lần đầu tiên trong 4000 năm một tương lai hòa bình và thịnh vượng là có thực. Với tương lai đó, Hoa kì không chỉ đến Việt nam để tiêu thụ hàng hóa mà còn động viên Việt nam tiếp tục hợp tác với các nước láng giềng và các cộng đồng quốc gia khác, và trở thành một thành viên tích cực của cộng đồng quốc tế, mang lại hòa bình cho khu vực và thế giới.
JIM LEHRER: Vâng, xin cảm ơn cả hai ông.
PETE PETERSON: Cảm ơn.
CH ARLENE BARSHEFSKY: Cảm ơn.
Các cột mốc trong quan hệ Việt - Mỹ
Đại sứ quán Việt nam: Quan hệ Việt Mỹ: Theo thời gian
• 30 tháng 4, 1975: Cấm vận thương mại của Mỹ, đã áp dụng với miền Bắc Việt nam từ 1964, mở rộng áp dụng đối với toàn Việt nam.
• 1 – 3 tháng 8, 1987: Đặc phái viên của Tổng thống Reagan, tướng John Vesty lần đầu tiên tới Việt nam để thảo luận các vấn đề nhân đạo mà hai bên cùng quan tâm.
• 29 – 31 tháng 9, 1988: Tướng John Vesty đến Việt nam lần thứ hai bàn về các vấn đề nhân đạo cả hai bên cùng quan tâm.
• 29 tháng 9, 1990: Ngoại trưởng Việt nam Nguyễn Cơ Thạch gặp Ngoại trưởng Hoa kì James Baker ở New York.
• 11 tháng 11, 1991: Chính phủ Hoa kì chính thức cho phép công dân Mỹ là khách du lịch, cựu chiến binh, phóng viên, thương nhân đến Việt nam.
• 14 tháng 12, 1992: Tổng thống Hoa kì George Bush cho phép các công ty Mỹ mở văn phòng đại diện ở Việt nam và có quyền kí hợp đồng khi cấm vận thương mại đối với Việt nam được dỡ bỏ.
• 25 tháng 4, 1993: Vatico, công ty tư vấn Mỹ đầu tiên mở văn phòng tại Việt nam.
• 2 tháng 7, 1993: Tổng thống Hoa Kì Clinton đồn ý cho Quĩ tiền tệ Thế giới khoanh nợ nước ngoài của Việt nam 140 triệu Mỹ kim, mở đường cho Việt nam nhận viện trợ tài chính quốc tế.
• 14 tháng 9, 1993: Tổng thống Clinton cho phép các công ty Mỹ tham gia các dự án phát triển do các ttổ chức quốc tế ở Việt nam tài trợ.
• 3 tháng 2, 1994: Tổng thống Clinton tuyên bố bỏ cấm vận thương mại đối với Việt nam, tuyên bố mà một tuần sau đó được Thượng nghị Viện Mỹ thông qua.
• 28 tháng 1, 1995: Hai nước tuyên bố mở văn phòng đại diện.
• 11 tháng 7, 1995: Tổng thống Hoa Kì Clinton và Thủ tướng Việt nam Võ Văn Kiệt tuyên bố thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Mỹ.
• 5 tháng 8, 1995: Ngoại trưởng Hoa kì Warren Christopher khai trương Đại sứ quán Hoa Kì tại Hà nội trong cuộc thăm chính thức cấp nhà nước của ngoại trưởng hoa kì đến Việt nam.
• Tháng 5, 1997: Hai nước trao đổi đại sứ: ông Lê Văn Bàng làm Đại sứ Việt nam tại Hoa kì; ông Douglas Peterson làm Đại sứ Hoa kì tại Việt nam.
• 26 – 27 tháng 6, 1997: Ngoại trưởng Hoa kì Madelein Albright thăm Việt nam.
• 11 tháng 3, 1998: Tổng thống Clinton lần đầu tiên tuyên bố dỡ bỏ luật hạn chế thương mại Jackson-Vanick đối với Việt nam.
• 1 tháng 10, 1998: Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Việt nam Nguyễn Mạnh Cầm lần đầu tiên thăm chính thức Hoa Kì,
• Tháng 1, 1999: Việt nam ban hành qui chế tối huệ quốc cho các công ty Mỹ hoạt động tại Việt nam cho dù hai quốc gia chưa kí hiệp định thương mại song phương.
• 25 tháng 7, 1999: Việt nam kí hiệp định thương mại sơ bộ với Hoa kì tại Hà nội.
• 13 tháng 3, 2000: Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ William Cohen thăm chính thức Việt nam.
• 19 tháng 6, 2000: Hoa kì cam kết viện trợ nhân đạo 1,7 triệu mỹ kim giúp Việt nam rà và phá mìn và lựu đạn chưa nổ.
• 13 tháng 7, 2000: Hai bên kí hiệp định thương mại khép lại ¼ thế kỉ sau chiến tranh Việt nam.
• 14 tháng 9, 2000: Nhà trắng tuyên bố Tổng thống Clinton sẽ thăm chính thức Hà nội vào giữa tháng 11, sau khi dự Diễn đàn Hợp tác kinh tế Châu Á Thái bình dương tại Brunei.
• 21 – 24 tháng 9, 2000: Ngoại trưởng Việt nam Nguyễn Duy Niên thăm chính thức Washinton.
• 16 – 19 tháng 11, 2000: Tổng thống Hoa kì Clinton thăm chính thức Việt nam.
• 9 tháng 1, 2001: Việt nam và Hoa kì kí công văn ghi nhớvề hợp tác kĩ thuật trong lĩnh vực khí tượng thủy văn.
• 7 tháng 4, 2001: Vụ nổ máy bay làm 16 người thiệt mạng trong một cuộc hợp tác Việt Mỹ tìm kiếm quân nhân Mỹ mất tích khi thi hành công vụ.
• 1 tháng 6, 2001: Tổng thống Bush quyết định bỏ luật Jackson-Vanick hạn chế giao dịch thương mại với Việt nam.
• 2 – 6 tháng 7, 2001: Hai bên đồng ý tiến hành hai cuộc nghiên cứu về tác hại của chất độc màu da cam.
• 24 – 27 tháng 7, 2001: Ngoại trưởng Hoa kì Powell dự hội nghị các nước Đông nam Á ASEAN tại Hà nội.
• 12 tháng 9, 2001: Chủ tịch nước Trần Đức Lương và Ngoại trưởng Nguyễn Duy Niên gửi điện chia buồn vì thảm họa 11 tháng 9 tới Tổng thống Bush và nhân dân Mỹ.
• 8 tháng 10, 2001: Thượng nghị viện Hoa kì thông qua Hiệp định Thương mại Song phương Việt Mỹ.
• 18 tháng 10, 2001: Tổng thống Hoa kì Bush kí quyết định phê chuẩn Hiệp định thương mại Song phương.
• 24 tháng 11, 2001: Quốc hội Việt nam phê chuẩn Hiệp định Thương mại Song phương.
• 10 tháng 12, 2001: Hiệp định Thương mại Song phương có hiệu lực sau khi Bộ trưởng thương mại Việt nam Vũ Khoan và Đại diện thương mại Hoa kì Zoelick trao đổi thư phê chuẩn tại Blair House.
• 10 – 12 tháng 12, 2001: Phó thủ tướng Việt nam Nguyễn Tấn Dũng thăm chính thức Hoa kì. Phó thủ tướng gặp Cố vấn an ninh quốc gia Hoa kì, Tiến sĩ Rice; Quyền Ngoại trưởng Hoa kì, Armitage; Bộ trưởng thương mại Evans; Thượng nghị sĩ John Kerry; John McCain; Philip Crane.
• 12 – 22 tháng 6, 2002: Phó thủ tướng Việt nam Nguyễn Mạnh Cầm thăm Hoa kì thúc đẩy quan hệ thương mại và kinh tế giữa hai nước.
• 23 tháng 7, 2002: Hạ nghị viện Hoa kì ủng hộ quyết định của Tổng thống kéo dài thời gian bỏ áp dụng luật Jackson-Vanick đối với Việt nam thêm một năm nữa với số 338 phiếu thuận/ 91 phiếu chống.
• 9 – 12 thnág 11, 2003: Bộ trưởng quốc phòng Việt nam Phạm Văn Trà thăm Mỹ lần đầu tiên thảo luận hợp tác và trao đổi quan điểm về các vấn đề hai bên cùng quan tâm.
• 4 tháng 12, 2003: Phó thủ tướng Vũ Khoan thăm Mỹ dọn đường cho việc kí một hiệp định hàng không và hiệp định hợp tác kĩ thuật giữaUSAID và văn phong chính phủ.
• 2 tháng 4, 2004: Tuyên bố thành lập Nhóm nghị sĩ vì quan hệ Việt Mỹ.
• 25 – 28 tháng 4, 2004: Phó chủ tịch Quốc hội Việt nam Nguyễn Phúc Thành thăm Mỹ.
• 23 tháng 6, 2004: Tổng thống Bush đưa Việt nam vào danh sách các nước nhận viện trợ chống AIDS 15 tỉ mỹ kim của Hoa kì.
• 9 tháng 12, 2004: Hãng hàng không Hoa kì United Airlines tiến hành chuyến bay thẳng đầu tiên giữa Việt nam và Hoa kì.
• 19 – 25 tháng 6, 2005: Thủ tướng Việt nam Phan Văn Khải thăm Koa kì.
Chapter 7 – If you were the Host of an IC3 Exchange …?
If you were to receive onto your campus the student participants from the other countries participating in the IC3 learning platform, what would you show them? What inter-cultural lessons would you wish to see unfold? What community experts would you want to include in a program of learning? What steps would you take to make such an exchange happen? Whose permission should be sought? Whose advice and constructive criticism could give a deep and meaningful shape to such an experience?
As a class, plan a two-week immersion into your own IC3 Profile and web of relations, vocations, and culture. Write this up in a carefully edited word.doc table. Submit it to your collaborating IC3 partners in other lands for their critique.
Lessons and Exercises for this chapter are found in Level 1 Writing Chapter 7 in the IT Exercises and Activities for Developing Ideas Section.
Best Answers to Guiding Questions: After you have completed the Reading, Listening/Speaking, and Writing chapters 1, how would you answer the following question?
What assets does your country bring to regional and global trade, and what benefits does it expect from this trade?
Những năng lực nào mà nước bạn có để tham gia thương mại khu vực và toàn cầu? Những lợi gì nước bạn mong đợi từ việc tham gia thương mại này?





