Chapter 7
Writing
IC3 Section
English | Vietnamese
IC3 | IT | TOEFL | Best Answer
Vietnamese translation of IC3
Assessment
Guiding Question
What assets does your country bring to regional and global trade,
and what benefits does it expect from this trade?
Câu hỏi hướng dẫn:
Những năng lực nào mà nước bạn có để tham gia thương mại khu vực và toàn cầu?
Những lợi gì nước bạn mong đợi từ việc tham gia thương mại này?
Skills:
In this chapter you will do these things:
IC3 Skills:
“Que Huong” and Craft: Government Policies Bring Income and Preserve Culture
IT: Saving Data from the Internet
![]()
Intercultural Communicative Competence
“Que Huong” and Craft: Government Policies Bring Income and Preserve Culture
Two articles follow that describe Vietnamese craft villages. The first one describes the history of traditional craft villages and the relatively new government policy that encourages such villages to prosper in order to create products for export and tourism. These craft villages are becoming part of a successful endeavor for the government in that they creates products that make up a significant portion of Vietnam’s trade with the world, attract tourism, and preserve a tradition long-associated with Vietnamese identity. The second article by Dan Wessner describes how these villages are a part of the culture and psyche of Vietnam.
Read the following two articles and then share information, your opinions, and your questions online:
- If you were born in Vietnam, describe for others the meaning of village and “que huong.” Share your feelings for or against the continued development and encouragement to villages for creating their products and preserving these handicraft traditions.
- If you were not born Vietnam, reflect on if there is an equivalent tradition in your culture that enhances identity and is somehow beneficial to the nation? Do the Vietnamese have something that other cultures do not? What impact must that have on a sense of identity?
- Also reflect on the arts and handicrafts. What role do they play in culture and society?
Vietnam ’s Craft Villages
http://www.vietnam-holidays.co.uk/aboutvietnam/tcraft.htm
Traditional craft villages are a longstanding convention in Vietnam as a means of supplementing income from farming – nearly always rice cultivation. Over time, the members of individuals villages developed special skills and combined their efforts, either working as single units making a common product, or working on a particular element of a more complex article, such as inlaid furniture, where the production process could be broken into stages – an early forerunner of the ‘assembly line’.
Hanoi ’s craft villages
The heartland of craft villages is the Red River Delta, and particularly around Hanoi. Ha Tay Province, adjacent to Hanoi to the south, has dozens of them, specializing in products as diverse as fine silk, bamboo bird cages, knives, and woodcarving. On the outskirts of Hanoi, Bat Trang village has become famous for its ceramics and attracts thousands of visitors each year.
Economies to scale
The craft village concept has its roots in the Vietnamese family structure and the availability of local raw materials. Non-competitiveness meant that labor could be pooled, costs shared, and products delivered in large consignments to wholesalers in the city, therefore cutting down on time lost in transportation. In an environment where innovation hardly ever occurred, the market was stable and production levels could be controlled to fit in with the peaks and troughs of rice production.
The Old Quarter in Hanoi was the destination for most of the products produced in craft villages. The areas were divided into specialist streets, each selling a specific product range. From there, the merchants would retail direct, or sell the products on for retailing elsewhere or for export.
The decline of the craft villages
The craft village tradition thrived through hundreds of years, but after Ho Chi Minh’s Declaration of Independence in 1954, the new government of North Vietnam implemented a program of collectivization based on the Marxist-Leninist USSR model. This mainly affected agriculture, but also included light industrial production. Small producers were linked together, but the theoretical advantages of economies to scale were overwhelmed by the loss of communal benefit and ownership. A softening of the policy from collectives to co-operatives did little to stem the decline of craft villages.
New opportunities open up
The introduction of the ‘doi moi’ (open door) policy in 1986 breathed new life into the craft villages. However, two other factors led to their resurgence. As ‘doi moi’ gathered pace, the government committed itself to tackling the enormous legacy of poverty left by nearly a century of conflict. Realizing the potential of the craft village model, the authorities began to encourage other poor villages to specialize, and to welcome investment and projects aimed at helping poor people to work communally to generate income.
Simultaneously, tourists began to arrive in ever increasing numbers. Traditional crafts were a big attraction, and several villages began to cater for the new market that was opening up. Bat Trang is a good example. Originally a poor village producing low quality pottery products from clay from the Red River for local consumption, investment in skill training, marketing and new kilns enabled the village to upgrade to ceramics. Since then it has gone from strength to strength and is now selling large quantities of fine ceramic products to the domestic, tourist and international markets.
The title ‘craft village’ for Bat Trang is something of a misnomer in these days of large-scale production schedules and major expert contracts! However, plenty of the craft villages are still involved in ‘high-skill, low-tech’ production for the local and domestic markets.
A key role for the craft villages
Craft village development is now a key element in the government’s poverty alleviation program. New craft villages are being established all over the country, particularly in poor areas. In June, 2003, Ho Chi Minh City announced that it would be developing several new ‘craft villages’ in the very poor area surrounding the city. Hardly ‘traditional’, but very good for generating employment and wealth in impoverished communities!
“Monkey King & Sage: Hanoi’s Politics of Syncretism,” by Dan Wessner, Chapter IV, Research and Questions: Situated in Hanoi
For present purposes of Hanoi research, our family settled into two neighboring Hanoi villages—one a 700-year-old village on Hanoi’s outskirts that produces a traditional craft, and the other an increasingly urbanized village with new institutes belonging to state ministries and private enterprises of Vietnamese-foreigner collaboration. We lived with a Vietnamese family in the former village, Lang Cot. From there, a seven-minute walk toward the center of Hanoi placed me in Lang Thuong at the Institute for International Relations, a research center and four-year college for students training under the Ministry of Foreign Affairs. This juxtaposition provided a local-central, Vietnamese-foreign picture of Hanoi’s culture of politics. Under these diverse circumstances, I felt more likely to witness Hanoi’s culture of politics than if I had related merely with Vietnamese social scientists at a think tank.
The following map shows how these villages signify consistency and change. The capital city Hanoi consists of many such villages.
Illustration: Mapping Village Life and Global Incursions

1. Lang Cot :
The left-hand side of this map shows Lang Cot’s paths, dirt roads, rice paddies, Buddhist temples, spirit houses, community halls, street markets, and certain state and VCP buildings. A larger map would situate this space on the far western edge of Hanoi. Not shown in the map are Lang Cot’s well-maintained graves, banana groves, bamboo stands, vegetable plots, a brick kiln, rice mill, scores of one-room shops, two dog meat restaurants, and gambling rooms. The map also shows a snaking line of transient vendors and day laborers, who line the sides of the To Lich River and congested ring road (Duong Lang) that separates Hanoi from the urban sprawl that now consumes villages such as Lang Cot.
The village’s lore dates its collective history back some 700 years.(1) Its identity derives from two founding crafts in addition to its agricultural gardens and paddies. The name “Cot” relates to its now defunct craft of weaving matting for beds from rice stalks. Its second traditional craft, from which it derives a steady income, is the production of paper votive goods for venerating ancestors in the underworld (am phu). In Vietnamese beliefs that combine Buddhism, Confucianism, and Taoism, there is inter-generational regard for the well-being and reincarnation of ancestors. Living descendants are attentive to maintaining close affinity with family ancestors and village founders. These am phu products are carefully dyed and folded paper renditions of household items. These range from small paper articles of clothing, eyeglasses, money, precious metals, and food items, to large and elaborate paper motorcycles, televisions, refrigerators, and pedicabs. These items include anything that would bring comfort or a livelihood to one’s ancestors during their temporary sojourn in the realm of am phu.
On auspicious days, such as the Tet New Year or an ancestor’s death anniversary, descendants place am phu paper products on the family alter and burn them along with incense. My landlady, Loi (meaning “profit”), explained how the smoke that wafted through the house mingled the ancestors’ spiritual being with the descendants’ material world. Loi and her husband, Kien (“steadfast”), a retired military officer, present cadre with the Ministry of Transportation and VCP member, stressed the importance of maintaining this spiritual-material balance.
These Buddhist-Confucian-Taoist beliefs sustained an economy of cottage industries up and down Lang Cot’s lanes. Scores of households and courtyards whirred with activity in paper recycling, papermaking, dying, cutting, designing, and transporting these goods throughout the markets of the city. In the old market district of Hanoi, Hang Ma Street has specialized in these paper am phu votive papers for the dead for centuries. Lang Cot’s ancestors established that early link with the capital city.
Peasants and state-party cadres, alike, rely upon Lang Cot’s provision of this spiritual necessity, regardless of regulations that proscribe misleading superstitious activities. At least five different perspectives, therefore, walk abreast each other (sanh vai) in this village map: local-level am phu traditions, production, and sales; central-level regulations proscribing such activities; Article 70 of the 1992 Constitution guaranteeing “freedom of belief and religion”; a caveat in Article 70 that “No one is allowed to … take advantage of belief or religion to act contrarily to state laws and policies”; and the presence next door to these cottage industries of state and VCP entities—a People’s Committee building, state security offices, tracks of land set aside for military veterans’ homes, and state-run elementary and secondary schools.
Crossing many times a day the bridge over the To Lich River, whose name venerates the genie spirit whom early residents of Hanoi believed to be their protector, I encountered other contrasts that accompany Hanoi’s post-war rebuilding.(2) There was the building crescendo of traffic and spreading enterprises. Many of these vendors, recyclers, pedicabs, florists, fruit farmers, barbers, beggars, grain merchants, and motorcycle porters grouped according to identities tied to the outlying Red River Delta villages from which they came.(3) Collectively, the members of each group staked some commercial connection to the capital city, thus following the same pattern of Lang Cot’s ancestors when they situated their am phu wares on Hang Ma Street. These outside village groupings on the dividing line between Lang Cot and Lang Thuong “claimed ownership” of their commercial spaces as surely as if they had land deeds posted on nearby trees and lamp posts.
Stirring the dust and adding to the congestion were an array of other unlicensed and licensed vendors, curbside businesses spilling into the streets, regular groups of non-resident day laborers, middlemen at transit points for goods moving to and from the capital and the countryside, vehicle and bicycle repair stands, shops for pawning and trading U.S. dollars, gold and silver, filling stations consisting of no more than a stool and some plastic jugs of gasoline, old men standing guard over lottery tickets and numbers, and tables of fresh beer and fast food—the latter aptly named “dust food” (com buoi).
An obvious aspect of this post-war rebuilding is the environmental havoc of unregulated or under-regulated activity. The To Lich River, itself, was my constant reminder of this hazard, despite signs that read “sanitation and no dumping.” On this western edge of Hanoi proper, garbage, construction sediment, and crowding shops and foot traffic have turned the To Lich River into a narrow and noxious canal of slow-moving sludge. So, too, where there was once a southern waterway boundary of the capital, industrial and domestic wastes have since filled in the Kim Nguu River. To the north and east, the Thanh Long Bridge ties the capital to outlying paddies, orchards, and villages across a shallow but still-flowing Hong (Red) River. Taken together, the ongoing physical changes to land and water are actually stripping the word “ Hanoi” of its meaning, “settlement within the three rivers.” In time, it will lie beside one river, and no longer be known as the settlement within three.
2. Lang Thuong :
Passing homes with paper drying in the courtyard or printing presses clanking inside, I would head into Hanoi over the To Lich Bridge, cross the ring road, and enter the western edge of Lang Thuong. Here villagers specialized in growing aromatic herbs. This village’s fields surround proudly restored 700-year-old temples and genie houses. The quiet herbal gardens and preserved religious antiquity were in contrast to the clamor and pollution of the To Lich crossing.
After several minutes’ walk, I would reach the eastern end of the village Lang Thuong. Large swaths of this portion of Lang Thuong's land have been appropriated by the state for the construction of leading institutions under the key ministries of trade, justice, public administration, transportation, and foreign affairs. These buildings appear dilapidated. Greenish-brown mold stains the whitewashed exterior walls. This exterior, however, should not conceal the fact that stiff entrance examinations make these institutions the hardest for undergraduate admission in Hanoi. In any event, the mold sets in after a single rainy season. This eastern side of Lang Thuong has also ceded land use to a Korean subsidiary factory, Swedish and French-supported hospitals, a vacant and crumbling Soviet trade complex, several four-star hotel ventures with ASEAN and Taiwanese entrepreneurs, and one five-star complex owned by the Korean conglomerate Daewoo. The map above shows the overlapping centuries and values for land use. Less and less land in Lang Thuong is preserved for agricultural and traditional village activities. Increasing parts of it are for non-villagers who motorbike in from other parts of the city or delta, or for non-Vietnamese global incursion.
Both Lang Cot and Lang Thuong are undergoing change while holding onto traditions. Lang Cot tries to balance the two by maintaining its Hanoi identity through am phu craft production, open air street markets, and a vibrant Red River Delta economy of outlying villages and entrepreneurs bringing their wares and skills to the edge of the capital. The village, however, is turning its bamboo stands and paddy land into urban sprawl, and its communal halls and the steps of its temple and genie house are used as much for the commercial overflow as they are for veneration and worship. Lang Thuong similarly aims to maintain an ancient and spiritual identity with its pristine herbal gardens and religious grounds. But from the herbal fields, one looks up and sees the encroachment of high rise ASEAN, Korean, and Taiwanese hotels, the crumbling Soviet trade building, and a growing number of state ministry institutes for building international ties. Consequently, Lang Thuong’s land value and markets are increasingly affected by foreign concerns and values. A day pass to swim in the Daewoo pool runs $20, the equivalent of one-sixteenth the average annual GNP of a Vietnamese citizen. A meal at the Daewoo or any of the surrounding four-star hotels exceeds a weekly income for most local Vietnamese. Our presence and $300/month rent, too, were part of this global incursion affecting these villages and the capital city.
Our learning within the context of village life began to show numerous post-war contrasts that are not necessarily contradictions. Like the Monkey King and the Sage, Hanoians seemed determined to balance change and continuity. They sought a complement of central-level directives for post-war rebuilding and village-oriented norms for peacetime commerce and living. The question remains, however, whether Hanoi, the villages that comprise it, and the foreign entities entering its borders can strike that balance. Our family’s village life was a critical part of our socialization that included initial tacit-to-tacit and tacit-explicit phases of inter-subjective learning. There evolved over further months new tacit-tacit, tacit-explicit and explicit-explicit explanations at the Institute concerning Hanoian perspectives of state-societal and foreign-related post-war rebuilding.
(1) Anh Chi, “Vung cac lang Cot” (“Lang Cot Area”), in Tuan Bao Quoc Te (International Weekly Newspaper), 52:1997, p. 5; Le Hong Loan, “Tien vang lang Cot” (“Village Cot Money and Gold”), in Ha Noi Moi Cuoi Tuan (New Hanoi Weekend Edition) 150 (7 February 1998), pp. 1, 7.
(2) Bruce Lockhart, Vietnam: A General History (unpublished draft, 1998), p. 47.
(3) Michael R. DiGregorio, Urban Harvest Recycling as an Industry in North Vietnam, East-West Center Occasional Paper, Environmental Series, No. 17 (Honolulu: The East-West Center, 1994); Li Tana, Peasants on the Move: Rural-Urban Migration in the Hanoi Region, Occasional Paper No. 91 (Singapore: Institute of Southeast Asian Studies, 1996)
“Quê hương” và nghề thủ công: các chính sách của chính phủ nhằm tăng thu nhập cho người dân và gìn giữ văn hoá.
Hai bài viết dưới đây nói về các làng nghề thủ công. Bài thứ nhất nói về lịch sử các làng nghề và chính sách tương đối mới của chính phủ nhằm khuyến khích làng nghề phát triển để tăng hàng xuất khẩu và đẩy mạnh du lịch. Chính phủ đã thành công với chương trình mà trong đó phát triển làng nghề thủ công là một phần quan trọng để tăng thêm mặt hàng xuất khẩu, thu hút khách du lịch, và gìn giữ truyền thống đã từ lâu gắn liền với bản sắc Việt nam. Trong bài viết thứ hai, tác giả Dan Wessner đã mô tả vị trí của các làng nghề trong văn hoá và tâm hồn Việt nam.
Hãy đọc hai bài viết này và chia sẻ trên mạng những thông tin, ý kiến, thắc mắc của bạn:
• Nếu bạn sinh ra ở Việt nam, hãy chia sẻ với những người khác ý nghĩa của làng xóm và “quê hương”. Chia sẻ cả các ý kiến ủng hộ hay phản đối việc tiếp tục phát triển và khuyến khích làng nghề sản xuất hàng thủ công và giữ gìn nghề truyền thống.
• Nếu bạn không sinh ra ở Việt nam, hãy suy nghĩ xem trong nền văn hoá của bạn có truyền thống nào giống như vậy mà góp phần củng cố bản sắc và theo một cách nào đó có lợi cho dân tộc.
• Cũng như vậy, hãy suy nghĩ về nghệ thuật và nghề thủ công. Chúng có vai trò như thế nào trong nền văn hoá và xã hội?
Làng nghề Việt nam
http://www.vietnam-holidays.co.uk/aboutvietnam/tcraft.htm
Nghề tryền thống ở làng xã Việt nam đã có từ rất lâu như một phương tiện bổ xung thu nhập cho nghề nông - nghề gần như luôn luôn là trồng lúa. Theo thời gian, các thành viên của từng làng nghề phát triển các kĩ năng đặc biệt và kết hợp với nỗ lực của cá nhân, hoặc sản xuất một mặt hàng thông dụng như các cơ sở đơn lẻ hoặc sản xuất một chi tiết sản phẩm của một mặt hàng phức tạp hơn, ví dụ như khảm đồ gỗ, một sản phẩm mà quá trình sản xuất có thể chia ra thành nhiều công đoạn - một hình thức ban đầu của “dây truyền sản xuất”.
Làng nghề thủ công ở Hà Nội
Trung tâm của các làng nghề thủ công là vùng đồng bằng sông Hồng, và đặc biệt là xung quanh Hà Nội. Tỉnh Hà Tây, giáp Hà Nội về phía Nam, có hàng chục làng nghề, tập trung vào các hoạt động sản xuất đa dạng như dệt lụa, đan lồng chim bằng tre, làm dao, khắc gỗ. Ở ngoại thành Hà Nội, làng Bát Tràng trở nên nổi tiếng về đồ gốm và thu hút hàng nghìn khách du lịch mỗi năm.
Cơ cấu sản xuất
Khái niệm làng nghề thủ công có nguồn gốc từ cơ cấu gia đình Việt nam và sự có sẵn nguyên liệu thô ở địa phương. Không có sự cạnh tranh khi người nông dân có thể đổi công, chi phí sản xuất cùng chịu, sản phẩm được bán buôn với lượng lớn cho các thương lái ở thành phố, vì vậy không tốn thời gian vận chuyển. Trong một môi trường mà sự đổi mới hầu như không xuất hiện, thị trường của hàng thủ công là ổn định và phạm vi sản xuất có thể kiểm soát được để sản xuất phù hợp với thời gian canh tác lúa và lúc nông nhàn.
Khu phố cổ Hà Nội là điểm tập kết của hầu hết các sản phẩm thủ công của làng nghề. Mỗi đường phố của khu phố cổ chuyên một loại mặt hàng. Từ đây, lái buôn bán lẻ trực tiếp, hoặc bán buôn cho những khu vực khác, hoặc xuất khẩu.
Sự sa sút của các làng nghề thủ công
Truyền thống các làng nghề đã thịnh vượng hàng trăn năm, nhưng kể từ khi Hồ Chủ Tịch đọc Tuyên ngôn độc lập năm 1945, chính phủ Việt nam mà thủ phủ ở miền Bắc đã tiến hành một chương trình tập thể hoá dựa trên mô hình Liên Xô theo lí thuyết Mác-Lênin. Sự tập thể hoá này chủ yếu ảnh hưởng đến nông nghiệp, nhưng cũng bao gồm cả sản xuất công nghiệp nhẹ. Những nhà sản xuất nhỏ được đưa vào các hợp tác xã thủ công nhưng lợi thế lí thuyết của tập thể hoá không che lấp được những mất mát về sở hữu và phúc lợi cộng đồng. Việc nới lỏng chính sách từ hình thức xí nghiệp tập thể sang hợp tác xã không ngăn được sự suy sụp của các làng nghề thủ công.
Các cơ hội mới
Chính sách mở cửa (Đổi mới) năm 1986 đã thay đổi bộ mặt của các làng nghề. Tuy nhiên, có hai yếu tố khác dẫn đến sự hồi sinh của sản xuất thủ công nghiệp truyền thống. Khi Đổi mới tăng tốc độ, chính phủ đã quyết tâm thanh toán di sản nghèo đói do chiến tranh gần một thế kỉ để lại. Nhận ra tiềm năng của mô hình làng nghề thủ công, các cấp chính quyền đã khuyến khích các làng nghèo khác chuyên về một loại sản phẩm, và hoan nghênh các dự án và các kế hoạch đầu tư nhằm vào việc giúp người nghèo lao động trong phạm vi cộng đồng để tăng thu nhập.
Đồng thời, số khách du lịch đến thăm làng nghề đã gia tăng ở mức kỉ lục. Nghề thủ công truyền thống có một sức cuốn hút mạnh mẽ, và nhiều làng xã đã bắt đầu cải cách để phục vụ nhu cầu của thị trường mới. Làng nghề Bát tràng là một ví dụ điển hình. Bắt đầu từ một làng nghèo sản xuất các sản phẩm gốm chất lượng thấp phục vụ tiêu dùng địa phương dùng đất sét của vùng sông Hồng, Bát Tràng đã nâng cấp sản phẩm đồ gốm bằng việc đầu tư vào huấn luyện kĩ thuật cho thợ, làm tiếp thị, cải tiến lò nung. Từ đó, làng nghề ngày càng mạnh và hiện đang cung cấp một lượng lớn sản phẩm gốm cao cấp cho thị trường trong nước và quốc tế, cũng như phụ vụ khách du lịch.
Danh hiệu “Làng nghề” đối với Bát Tràng hiện nay không còn phù hợp với chương trình sản xuất diện rộng và các hợp đồng lớn về sản xuất đồ gốm cao cấp. Tuy nhiên, còn rất nhiều các làng thủ công còn đang sản xuất kiểu “tay nghề cao, kĩ thuật thấp” cho thị trường địa phương và trong nước.
Vai trò chủ chốt của làng nghề trong xoá đói giảm nghèo
Phát triển làng nghề hiện nay là phần chính trong chương trình xoá đói giảm nghèo của chính phủ. Các làng nghề mới được thành lập khắp các địa phương, đặc biệt là ở những vùng nghèo. Tháng ̉6 năm 2003, Thành phố Hồ Chí Minh tuyên bố sẽ phát triển nhiều làng nghề mới ở những vùng ngoại ô nghèo của thành phố. Không còn ‘truyền thống” nữa, nhưng rất thuận lợi cho việc tạo công ăn việc làm và tăng thu nhập cho các cộng đồng dân nghèo!
“Tôn Ngộ Không và Đường Tăng: Sự thống nhất của các trường phái chính trị Hà nội” do tác giả Dan Wessner viết, chương 4, nghiên cứu và câu hỏi: “thành phố nằm trong sông”.
Vì các mục đích hiện thời để tìm hiểu Hà nội, gia đình chúng tôi sống ở hai làng gần Hà Nội – làng thứ nhất nằm ở vùng ngoại thành có lịch sử 700 năm và có nghề thủ công truyền thống, và làng thứ hai đang trải qua quá trình đô thị hoá mạnh mẽ, có các cơ sở mới thuộc các bộ và các doanh nghiệp hợp tác giữa Việt nam và nước ngoài. Chúng tôi sống với một gia đình người Việt ở làng thứ nhất, làng Cót. Từ đây, với 7 phút đi bộ về phía trung tâm Hà Nội, tôi sẽ đến được Viện Quan hệ Quốc tế ở đường Láng Thượng, một trung tâm nghiên cứu và đào tạo sinh viên đại học 4 năm dưới sự quản lí của Bộ Ngoại giao. Vị trí kề nhau này cho thấy một bức tranh văn hoá chính trị địa phương – trung ương, trong nước - quốc tế của Hà Nội. Trong các tình huống đa dạng này, tôi cảm thấy có thể chứng kiến văn hoá của chính trị Hà nội nhiều hơn là nếu tôi chỉ có quan hệ với các nhà khoa học xã hội người Việt nam thuộc nhóm nghiên cứu.
Bức tranh dưới đây cho thấy sự nối tiếp và phát triển của hai làng nói trên như thế nào. Thủ đô Hà nội bao gồm nhiều làng như thế.

1. Làng Cót:
Phía tay trái bản đồ chỉ rõ các đường mòn của làng Cót, đường đất, ruộng lúa, chùa, đền, đình làng, chợ và một số toà nhà của Đảng cộng sản và chính quyền. Ở một bản đồ lớn hơn sẽ thấy khu vực này nằm ở đường mép cận Hà nội về phía tây. Trên bản đồ này không nhìn thấy được khu nghĩa địa được chăm sóc cẩn thận của làng, khu trồng chuối, hàng tre, ruộng rau, lò gạch, nhà xay lúa, hàng chục quán cóc, hai quán thịt chó, và các sòng bạc. Bản đồ còn cho thấy một hàng ngoằn nghèo những người bán hàng rong thoáng qua và những người đứng chờ việc dọc theo hai bờ sông Tô Lịch và đường vành đai nhộn nhịp (Đường Láng), đường mà chia tách Hà nội với khu đô thị hoá đang nuốt hết các làng lân cận như làng Cót.
Làng Cót có lịch sử khoảng 700 năm. Nét riêng của làng bắt nguồn từ hai nghề tổ bên cạnh nghề trồng lúa và trồng rau. Tên làng, “Cót”, nhắc đến một nghề nay đã mai một: bện chiếu rơm. Nghề truyền thống thứ hai, tạo nguồn thu nhập đáng kể, là làm hàng mã đốt cúng tổ tiên dưới âm phủ. Trong tín ngưỡng Việt nam, tổng hợp của đạo Phật, đạo Khổng và đạo Lão, có mối liên hệ giữa các thế hệ thông qua việc chăm lo cho cuộc sống của tổ tiên. Con cháu còn sống quan tâm đến việc duy trì mối quan hệ gần gũi với các thành viên đã chết của gia đình và các vị thành hoàng làng. Các vật dùng cho người dưới cõi âm này được gấp bằng giấy đã nhuộm màu mô phỏng theo các vật dụng trong gia đình. Các vật dụng này rất đa dạng, từ các đồ dùng bằng giấy nhỏ bé như quần áo, kính mắt, tiền, đồ trang sức, thức ăn, đến các vật lớn và tỉ mỉ như xe máy, vô tuyến, tủ lạnh, và xe xích lô. Các đồ vật này có thể là bất cứ cái gì phục vụ cho cuộc sống của ông bà tổ tiên của ai đó trong kiếp sống tạm thời dưới âm phủ.
Vào những ngày tưởng nhớ đến tổ tiên như ngày Tết hoặc ngày giỗ, con cháu bày đồ dùng cõi âm lên bàn thờ để thắp hương cúng và sau đó đốt đi. Bà chủ nhà tôi, bà Lợi, giải thích làm thế nào mà có sự liên hệ giữa tổ tiên và thế giới thực của con cháu thông qua khói nhang. Chồng bà Lợi, ông Kiên, một quân nhân về hưu, hiện là cán bộ của Bộ Giao thông Vận tải và là đảng viên đảng cộng sản, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giữ gìn mối quan hệ giữa âm và dương này.
Niềm tin Tam giáo này nuôi sống ngành công nghiệp sân nhà khắp ngõ trên xóm dưới của Làng Cót. Tiếng kêu vù vù phát ra từ hàng chục hộ gia đình và sân nhà khi người ta tái chế giấy, làm giấy, nhuộm, cắt, tạo mẫu, và vận chuyển hàng mã đi các chợ trong thành phố. Tại một quận cổ của Hà nội, Đường Hàng Mã chuyên bán các đồ âm phủ này đã nhiều thế kỉ. Tổ tiên Làng Cót đã thiết lập mối quan hệ từ xa xưa này với kinh đô.
Cả nông dân và cán bộ nhà nước đều dựa vào sự cung cấp của Làng Cót để thoả mãn nhu cầu tinh thần này, bất chấp qui định cấm các hoạt động mê tín dị đoan. Ít nhất có 5 quan điểm khác nhau cùng tồn tại trong bức tranh làng xã này: ở cấp địa phương là truyền thống thờ cúng tổ tiên ở cõi âm, sản xuất và tiêu thụ hàng mã; ở cấp trung ương là các qui định cấm hoạt động mê tín dị đoan; điều 70 trong Hiến pháp 1992 qui định “quyền tự do tín ngưỡng và tôn giáo”; điều kiện của tự do tín ngưỡng trong điều 70 là “Không ai được phép … lợi dụng tự do tín ngưỡng và tôn giáo để hoạt động chống lại luật pháp và chính sách của nhà nước”; và có mặt ngay bên cạnh các hộ sản xuất hàng mã là các cơ quan chính quyền của Đảng và Nhà nước - Uỷ ban nhân dân, Các cơ quan an ninh nhà nước, khu nhà tổ quốc ghi công, các trường công cấp tiểu học và trung học.
Một ngày qua cầu sông Tô Lịch mấy lần, con sông mà tên của nó đặt theo hồn ma mà người Hà nội xưa tin rằng có thể phù hộ bảo vệ cho họ, tôi gặp các nghịch cảnh khác tồn tại cùng với Hà nội trong giai đoạn tái thiết sau chiến tranh. Sự phình rộng ra của giao thông và tư thương. Nhiều người trong số những người bán hàng rong, đồ đồng nát, người đạp xích lô, hàng hoa, trái cây, thợ cắt tóc, ăn mày, người bán gạo, đậu, vừng, xe ôm, nhóm lại với nhau dựa theo các đặc điểm dịch vụ chung, gắn với các làng ngoại thành của khu vực đồng bằng sông Hồng, nơi xuất phát của họ. Cùng nhau, các thành viên của mỗi nhóm thiết lập mối quan hệ buôn bán ở thủ đô, như vậy giống y như cách tổ tiên Làng Cót bán hàng âm phủ của họ ở Đường Hàng Mã. Các nhóm ngoài làng này “khẳng định chủ quyền” về chỗ buôn bán của họ trên đường phân chia giữa Làng Cót và Làng Thượng một cách chắc chắn như thể họ có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất dán trên các thân cây và cột đèn đường gần đó.
Khuấy thêm bụi và góp phần làm tắc nghẽn giao thông là một dòng người bán hàng khác có phép và không phép, các hàng quán bên đường tràn ra đường phố, những người ngoại tỉnh đã quen mặt đứng chờ việc, tư thương ở các đầu mối hàng vận chuyển từ thủ đô đi các tỉnh, các hàng chữa xe máy và xe đạp, các tiệm cầm đồ và đổi đô la, vàng, bạc, các trạm xăng gồm chỉ một chiếc ghế nhựa và vài chai xăng, các ông già đứng bán xổ số, quán bia và đồ ăn – quán đồ ăn có tên lóng là “Cơm bụi”.
Một khía cạnh rõ ràng của cuộc tái thiết thời hậu chiến này là một môi trường lộn xộn của các hoạt động không được qui định rõ ràng hoặc qui định chưa đến nơi. Bản thân sông Tô Lịch là một dấu hiệu thường xuyên nhắc tôi nhớ đến sự hỗn loạn này, bất chấp các biển đề “Giữ gìn vệ sinh, không đổ rác bừa bãi”. Bên bờ phía tây này của Hà Nội, rác thải, gạch vụn, các cửa hàng chen trúc và dòng người đi lại đã biến sông Tô Lịch thành con mương nhỏ độc hại như dòng nước cống đặc quánh. Cũng vậy, sông Kim Ngưu, nơi một thời là đường biên bằng nước ở phía nam của thủ đô, nay đã bị rác tiêu dùng và rác công nghiệp làm hẹp lại. Về phía bắc và tây, cầu Thăng Long bắc qua sông Hồng nước nông và dòng chảy chậm nối Thủ đô với các cánh đồng lúa, vườn quả, và các làng ngoại ô. Cùng với nhau, những sự thay đổi trên mặt đất và nước đang diễn ra đó đã làm biến đổi nghĩa của từ “Hà Nội”, “nằm trong sự bao bọc của ba con sông”. Một thời gian nữa Hà Nội sẽ nằm cạnh một con sông chứ không phải là ba.
2. Làng Láng Thượng:
Đi qua các ngôi nhà phơi giấy trên sân hoặc in giấy kêu lách cách bên trong, tôi đi vào Hà Nội qua cầu Tô Lịch, ngang qua đường vành đai, đến mép phía tây của làng Láng Thượng. Ở đây dân làng sống chuyên về nghề trồng rau thơm. Cánh đồng của làng bao quanh các đền miếu 700 năm tuổi được khôi phục lại với niềm tự hào của người dân.
Các vườn rau thơm và các di tích tôn giáo còn giữ lại được thật tương phản với sự ồn ào và ô nhiễm của bên kia sông Tô Lịch.
Sau nhiều phút đi bộ, tôi sẽ đến khu đông của làng Láng Thượng. Phần lớn khu đất này của làng bị nhà nước thu hồi để xây dựng các học viện hàng đầu trực thuộc các bộ quan trọng như Bộ Thương mại, Bộ Tư pháp, Học viện Hành chính Quốc gia, Bộ Giao thông Vận tải, và Bộ Ngoại giao. Những toà nhà này trông có vẻ đổ nát xiêu vẹo. Các vệt rêu xanh mốc ăn vào vôi trắng ở các bức tường ngoài. Vẻ ngoài cũ kĩ này không che được một sự thực là các kì thi tuyển sinh đại học khắc nghiệt biến các học viện này thành những nơi khó thi vào nhất ở Hà nội. Dù thế nào đi nữa thì tường cũng sẽ mốc chỉ sau một mùa mưa. Phía đông của làng Láng Thượng cũng đã được nhường lại cho một nhà máy chi nhánh của Hàn Quốc, các bệnh viện Pháp và Thuỵ điển trợ giúp, một khu thương mại Xô Viết hoang vắng và đổ nát, nhiều khách sạn bốn sao liên doanh của các nước ASEAN và các doanh nhân Đài Loan, một khu liên hợp văn phòng và khách sạn năm sao của tập đoàn Daewoo, Hàn Quốc. Bản đồ ở trên mang dấu ấn của hàng thế kỉ nối tiếp nhau và thể hiện các giá trị của quyền sử dụng đất. Ngày càng ít đất Láng Thượng dành cho việc canh tác nông nghiệp và các hoạt động truyền thống của làng. Một phần ngày càng lớn đất đai của làng dành cho những người không phải là dân làng, những người đến bằng xe máy từ các vùng khác của thành phố hoặc từ các tỉnh khác của đồng bằng sông Hồng, hoặc cho những người nước ngoài. Cả Làng Cót và làng Láng Thượng đều trải qua các thay đổi trong khi vẫn giữ gìn truyền thống của mình. Làng Cót cố gắng cân bằng giữa hiện đại và truyền thống bằng cách tiếp tục giữ bản sắc Hà Nội thông qua sản xuất đồ hàng mã, họp chợ trên đường làng, duy trì nền kinh tế làng ngoại thành trong cơ cấu kinh tế đồng bằng châu thổ sông Hồng, tiếp nhận thiết bị và kĩ năng do các doanh nhân mang đến vùng cận thủ đô này. Tuy nhiên, Làng Cót đang biến các quán hàng mái tranh và ruộng lúa thành khu đô thị, và đình làng cùng các bậc thềm của đền miếu được tận dụng để buôn bán cũng như chúng được dùng trong cúng bái. Cũng vậy, làng Láng Thượng cố gắng giữ gìn nét cổ kính của mình bằng các vườn rau thơm lâu đời và các khu thờ cúng. Nhưng từ các vườn rau thơm, người ta nhìn lên và thấy sự xâm lấn của các khách sạn cao tầng ASEAN, Hàn Quốc, Đài loan, Khu thương mại Xô Viết cũ nát, và ngày càng nhiều toà nhà của các cơ quan cấp bộ để duy trì các mối quan hệ với quốc tế. Điều này dẫn đến giá trị đất và các mặt hàng ở Láng Thượng ngày càng bị ảnh hưởng bởi các giá trị và các mối quan tâm quốc tế. Thẻ bơi trong một ngày ở bể bơi khách sạn Daewoo giá 20 đô la, bằng 1/16 thu nhập trung bình hàng năm của một công dân Việt nam. Một bữa ăn ở nhà hàng khách sạn Daewoo hoặc ở bất cứ một khách sạn bốn sao nào xung quanh đó đều vượt quá thu nhập trong một tuần của phần lớn người Việt nam trong nước. Sự có mặt của chúng tôi và cả món tiền thuê nhà 300 đô la cũng là một phần của sự xâm nhập quốc tế ảnh hưởng đến Thủ đô và các làng xóm này.
Sự tìm hiểu của chúng tôi trong phạm vi cuộc sống làng xã đã bắt đầu cho thấy rất nhiều điều trái ngược của thời hậu chiến mà chúng không nhất thiết phải mâu thuẫn với nhau. Giống như Tôn ngộ Không và Đường Tăng, người Hà Nội có vẻ quyết tâm gìn giữ bản sắc dân tộc trong khi đổi mới. Họ đã tìm được sự hoà hợp giữa các nghị định trung ương qui định việc tái thiết thời hậu chiến và các chuẩn mực của làng trong cuộc sống và thương mại thời bình. Tuy nhiên, còn tồn tại một câu hỏi là, liệu Hà nội và các làng ngoại thành, các công ty nước ngoài nằm trong địa phận đó có tìm được sự cân bằng như vậy không? Sống trong làng là một phần quan trọng trong quá trình tiếp cận xã hội của gia đình chúng tôi bao gồm các giai đoạn im-lặng và đối-thoại của việc học hỏi liên văn hoá. Trong phạm vi quan điểm của Hà nội về tái thiết sau chiến tranh có sự tham gia của nhà nước và xã hội và của các thành phần nước ngoài, quá trình học hỏi liên văn hoá của chúng tôi trong những tháng tiếp theo đã tiến lên một cấp bậc mới của chu kì im-lặng, đối-thoại, thay-đổi-quan-điểm khi chúng tôi ở Học viện Quan hệ Quốc tế.
Chapter 7 – If you were the Host of an IC3 Exchange …?
If you were to receive onto your campus the student participants from the other countries participating in the IC3 learning platform, what would you show them? What inter-cultural lessons would you wish to see unfold? What community experts would you want to include in a program of learning? What steps would you take to make such an exchange happen? Whose permission should be sought? Whose advice and constructive criticism could give a deep and meaningful shape to such an experience?
As a class, plan a two-week immersion into your own IC3 Profile and web of relations, vocations, and culture. Write this up in a carefully edited word.doc table. Submit it to your collaborating IC3 partners in other lands for their critique.
Use “Spell and Grammar Check” to edit your writing.
Saving Data from the Internet
- Open the Internet and go to www.google.com
- In the search box type “UN Trade Statistics” and click the “Google Search” button.
- Select the second link from the list. It should be entitled, “United Nations Statistics Division—Commodity Trade Statistics.”
- Take a moment to explore some of the links on this page.
- Notice the drop down boxes at the top of the page. These will assist you in finding statistics on trade.
- In the box next to the word “Show” make sure “Export” is selected. Move across to the end of the first line and be in the box next to the words “in the year” select “latest reported data.” In the second line next to the word “From” select “ Viet Nam.” On the same line next to the word “to” select “ USA.” Leave the last box so that it says “any” and click on the “Search” button. This will let you see the latest data on trade between Vietnam and the United States.
- On the next page click on the box next to the words “All Commodities.” This will show you statistics for all of the goods and services traded between Vietnam and the United States. Click on the button that reads “View Trade Data.”
- A chart should appear on your screen that shows the amount of trade that has taken place between Vietnam and the United States in a dollar amount. How much, in dollars, was exported to the United State by Vietnam in 2002? How much in 1998?
- Open Word and enter the information as it appears on the graph like this . . .
1998 $465,948,992
1999 $503,980,000
Do this for all of the years shown (1998-2002) - Save this information on your disk, in your folder and call it “Trade Data.”
- Close Word and close the Internet.
These exercises draw upon an article from The New York Times Magazine, 24 September, 2000, 70-71, “Two Cheers for Sweatshops” written by Nicholas D. Kristof and Sheryl WuDunn.
Questions 1-10 are incomplete sentences. Beneath each sentence you will see works or phrases, A, B, C, and D. Choose the one word or phrase that best completes the sentence. Look at the following example:
Example:
________ complexity of the problems of sweatshop workers, it is difficult to find a simple solution.
- A. While the
- B. The
- C. For the
- D. Because of the
The correct answer is D
Now respond to the following questions.
1. ____________ the journalists went to Asia feeling sweatshops were a terrible thing, they changed their attitude.
- A. About
- B. Although
- C. Due to
- D. Presently
2. Boycotting sweatshops is not a good idea __________ it would put many people out of work.
- A. between
- B. although
- C. in spite of
- D. because
3. To campaign against sweatshops __________ harming the people we intend to help.
- A. to risk
- B. risks
- C. risking
- D. risk than
4. Some managers ___________ brutal in the way they treat workers.
- A. is
- B. to be
- C. was
- D. are
5. The effect __________American pressure on sweatshops is complicated
- A. of
- B. in
- C. when
- D. to
6. _________of the complexity of the problems of sweatshop workers, it is difficult to find a simple solution
- A. While the
- B. The
- C. For the
- D. Because of the
7. __________ thing we can do to help is to buy more from sweatshops rather than less.
- A. The most are important
- B. Are the most important
- C. The most important
- D. That are the most important
8. Sweatshops may be an important step __________ economic development
- A. though
- B. toward
- C. about
- D. between
9. During the nineteenth century, agitation for improved working situations __________ better working conditions in Europe.
- A. to lead
- B. led to
- C. about
- D. between
10. By working closely with organizations and news media in foreign countries, working conditions in sweatshops __________.
- A. can be improved
- B. to be improved
- C. improving
- D. to improve
After you have completed the Reading, Listening/Speaking, and Writing chapters 7, how would you answer the following question?
What assets does your country bring to regional and global trade,
and what benefits does it expect from this trade?
Câu hỏi hướng dẫn:
Những năng lực nào mà nước bạn có để tham gia thương mại khu vực và toàn cầu?
Những lợi gì nước bạn mong đợi từ việc tham gia thương mại này?
