Eastern Mennonite University

Level I

Chapter 10
Listening Speaking

IC3 Section

English | Vietnamese
IC3 | IT | TOEFL | Best Answer
Assessment

Guiding Question
What is the more likely effect of globalization on your community and culture:
a threat or a benefit?

Câu hỏi hướng dẫn:
Ảnh hưởng có thể của toàn cầu hóa đối với văn hóa và cộng
đồng của bạn là gì: có hại hay có lợi?

Skills:

In this chapter you will do these things:

IC3 Skills : Faces of Globalization: It takes a village

Intercultural Communicative Competence

Back to Top

IC3 comparative component:

Are the trends of modern globalization mostly good or mostly bad? To examine this question, read the following article by Ian Campbell. Though his investigation into how an international exporter of tomato produce is a one-day affair, he looks at ways, good and bad, that globalization affects a small village. Discussion questions follow.

Faces of Globalization: It takes a village

By Ian Campbell
UPI Correspondent
http://washingtontimes.com/upi-breaking/20040625-104747-4094r.htm

Santa Rosa de Lima, Queretaro, Mexico, Jun. 25 (UPI) -- At first as I drove I saw a silvery surface, beneath the grey sky -- the cooler, rainy season has come -- close by low green hills. It might have been a lake, but the eye deceived. The feature in the landscape was not natural at all but technology planted in the middle of a poor rural region in central Mexico. The money it generates irrigates some nearby pueblos, mitigating a little their poverty.

Greenhouses are the silver. Twelve years ago Agros, a Mexican agricultural company, built a single greenhouse close to the agricultural town of Ezequiel Montes in the state of Querétaro to grow tomatoes for export. It employed a handful of workers. The enterprise prospered. Now fourteen greenhouses are spread across the landscape and there are 225 workers: about 25 in the small office building, 200 tending to the tomatoes.

Ricardo Martínez, head of logistics at the plant, meets me in a room lined with maps not just of Mexico but of Europe and North America, on which the "produce hubs," ports and airports are marked. In a rack stand specialist magazines and journals -- "Journal of Vegetable Crop production," "Hortscience," and even, in Dutch, "Groenten & Fruit."

The company is an exporter, selling most of its tomatoes in the United States. In its battle with competitors from the United States itself, and from Canada, Spain and Israel, among others, it has two advantages: the potent Mexican sun, which permits tomatoes to be grown quickly year round; and the low price of local labor -- for the work, even with much technology invested in it, is labor-intensive.

Martínez, a kind and charming man in his thirties, is one face of globalization here in the Mexican countryside. He is educated, with a degree in engineering, speaks in English every day to the buyers he supplies in the United States, and drives a modern car. His lifestyle is one many Americans would recognize as similar to their own.

He works with two things: expensive and sophisticated technology, imported from Holland, and unskilled labor paid at the low rate normal in Mexico --about 100 pesos ($9) per day.

The technology begins even as you enter the company. Driving into the plant, the car has to pass through a chemical dip to clean its tires. Later, when Martínez takes me of a tour of the greenhouses, he hands me a white elasticated ring of cloth which I at first think is for my hair and am relieved to find is one of a pair, for my shoes. I also have to wear a white coat. The tomatoes, the centre of everything here, are being nursed.

For "Each plant counts," as it says in red on a sign near a greenhouse, "One plant = 20 kilos of tomatoes." Forty-four pounds of tomatoes from one plant: It seems astonishing. In the greenhouses you see how this is achieved.

First, more hygiene: Each greenhouse has double doors, an abundance of fly screens, and a sponge impregnated with chemicals to disinfect shoes. Then sophisticated growing technology: Young tomato plants are growing in small pots not much more than one foot long, and in stony red soil. Beneath the pots are stones for drainage, and the soil in each pot has several black plastic syringes pushed into it, supplying fertilizers. Long transparent balloons, attached to the ground, provide additional carbon dioxide. As Martínez points all this out to me, a screen behind us begins to move to let in a little extra light. A remote computer somewhere has ordained this. "Everything," Martínez says, "is computer-controlled."

But people are needed, too. Workers attend to the plants, moving between each row on electric trolleys running on rails. They cut back leaves and train the growing stems horizontally around twine, enabling the plants to grow to a length of twelve meters and yield a bumper crop just two months from planting.

The company is thriving and providing jobs. "Do you need to train workers?" I ask Martínez. "Yes," he says, "but the workers here are good, hard-working."

They come from the pueblos nearby -- the company provides transport -- and, when I leave the plant, I drive to one of them, called Santa Rosa de Lima.

It is a poor-looking place. The streets are cobbled, or of bare earth. The houses are mostly small and basic, often unfinished, a second story begun, but not completed. Cattle, goats, chickens are corralled in many yards that adjoin the houses. Flies proliferate.

At a simple shop I buy a packet of chips and the middle-aged woman dusts off the bag with a cloth before giving it to me. When I ask if she knows an Agros worker I might talk to, she is more than helpful. She can think of a couple who are on leave and will be available. She directs me towards the house of Marisela, at the end of a street opposite.

With the help of local people, I track Marisela down. She lets me inside her gate to a compound where her sister-in-law is washing clothes by hand over a bowl of water. To the left, a pan bubbles over a wood fire. Further in, some yards away, an old man, probably her father, is sitting, just outside her home. A couple of young children, a girl and a smiling boy with a shaven head, come up to take a look at me.

I ask Marisela about the work. "I have worked there for six years. It's hard, especially the heat," she says, and she would like the pay to be higher, but she appreciates the regular income. The company also provides social security cover, so that she and her family receive health care. Her annual bonus was about $250. "Without the work, it would be difficult," she says, "there is nothing else." I ask if her husband also works, and she simply says, "No, no husband." When I return to the shop and talk more with the owner, Cristina Avila, she tells me Marisela's husband died years ago of cancer.

"This is a poor community," I say to Avila, "has it got better since Agros invested nearby?"

"Yes," she says, "it is better. There is more money now."

"In what ways has it got better?" I ask.

"There is transport now. Before there was no bus to the main road. You had to walk."

"That would take about an hour?"

"Yes, easily," she says.

"There is a bus now because people can afford to pay?"

"Yes," she replies, "there are more than a hundred people here working in Agros. So there is money now to pay for the bus."

"What else has changed?"

"There are more shops. A few years ago there were two. Now" -- she counts--"there are twelve. Before, all people had were their 'milpas'" -- communally-owned land on which to grow food. "Now people earn some cash and have something to spend."

"And cars?" I ask.

"More. Before there were only three. Now many more."

I have interrupted Avila, but she is keen to talk, and articulate. She had been sitting with two other women at the side of the shop, close by a phone cabin, small bibles open in front of them. They tell me they are Jehovah's Witnesses. To our left there are a couple of electronic games machines at which children are playing. Flies are a constant irritation.

I ask about the phone cabin.

"It is the only phone line in the village," Avila says. "The men ring from the United States and stay on the line and I send someone off to get their family. They can talk for an hour for 20 pesos (about $1.80)."

"A lot of the men are in the United States?" I ask.

"Yes, many," she says emphatically.

"How about education?" I ask.

"Better now," she says. "People have more money, so they send the children on the bus to Ezequiel Montes to secondary school. Before most went only to primary school, in the village."

We step outside the shop. The principal street of the town outside is broad. A line of water runs down its center.

"What do people want?" I ask, "what do they ask the local politicians for?"

"Well, drainage," she says, glancing towards the line of water, "and electricity. Not all the houses have it. And running water. Not all of them have it. You should see how some people live. Just stone walls, and bare earth floors."

A new pick-up truck goes by.

"That's a good one," I say to Avila.

"No, any car like that is from outside," she says. "That's a landowner from Ezequiel, here to check on workers."

I thank her and set off. I drop into the government-run health center on my way, and speak to the nurse who, like Avila, is welcoming.

"What is the main health problem here?" I ask.

"Diarrhea," she replies, "It's the lack of hygiene in the homes."

Hygienic Agros seems further and further away. It is hard to believe it has made lives better, but it has. Without it, the lives of Marisela and everyone else would be far worse.

Faces of Globalization -- The above piece by UPI correspondent Ian Campbell is part 15 of a half-year series by United Press International which focuses each week on the human face of globalization in locales ranging from India to the heartland of the United States. The series looks at the complex array of social and economic issues facing workers, managers, students and others, who have been affected by the growing worldwide investment, trade and technological interconnections that have come to be known as globalization.

For Discussion:

1. What are the good and bad effects of Argos on Santa Rosa de Lima?

2. Are there similar stories of villages like Santa Rosa de Lima that you are personally aware of? Share your experience.

3. If you were a reporter with more time at Argos and Santa Rosa de Lima, what questions would you ask? What are the questions that have not been asked by this reporter?

4. Based on this story, are the trends of modern globalization mostly good or mostly bad?

 

Vietnamese Translation of IC3

Các khuynh hướng toàn cầu hóa hiện đại chủ yếu là tốt hay xấu? Để trả lời cho câu hỏi này, hãy đọc bài viết dưới đây của phóng viên Ian Campbell. Mặc dù phóng sự về cách một nhà xuất khẩu cà chua quốc tế sản xuất như thế nào chỉ là chuyện của một ngày, Campbel cũng chỉ ra các cách, cả tích cực lẫn tiêu cực, mà toàn cầu hóa ảnh hưởng đến một làng nhỏ. Hãy thảo luận dựa theo các câu hỏi kèm theo.

Các hình ảnh của toàn cầu hóa: Toàn cầu hóa ở một làng
Tác giả Ian Campbell
Phóng viên hãng UPI
http://washingtontimes.com/upi-breaking/20040625-104747-4094r.htm

Santa Rosa de Lima, Queretaro, Mexico, tháng 6 (UPI) – Khi đang lái xe tôi thấy một cái gì đó tưởng như một mặt phẳng tráng bạc, gần dãy đồi thấp phủ cây xanh, dưới bầu trời màu xám -- một mùa mưa với thời tiết lạnh lẽo hơn đã tới. Có thể đó là một mặt hồ, nhưng com mắt đã đánh lừa người quan sát. Mặt phẳng tráng bạc trên nền phong cảnh nói trên không phải là tự nhiên mà do công nghệ tạo ra giữa một vùng nông thôn nghèo nàn miền trung nước Mê Hi Cô. Tiền do nó tạo ra dùng để chi vào việc tưới tiêu một số làng gần đó, làm giảm bớt chút nghèo đói của nhân dân vùng này.

Mặt phẳng tráng bạc đó chính là khu nhà kính trồng rau. Mười hai năm trước đây, Agro, một công ty nông nghiệp Mê Hi Cô đã lập một nhà kính duy nhất gần thành phố nông nghiệp Ezequiel Monte ở bang Querétaro để trồng cà chua xuất khẩu. Công ty đã thuê một số nhân công. Doanh nghiệp nông nghiệp này đã khấm khá lên. Nay mười bốn nhà kính như thế đã mọc lên trong vùng với 225 nhân công: khoảng 25 người làm ở văn phòng, 200 người làm việc chăm sóc cây cà chua.

Ricardo Martínez, head of logistics của nhà kính, tiếp tôi trong một căn phòng có treo bản đồ không những của mê Hi Cô mà còn cả của châu Âu và Hoa Kì nữa. Trên những bản đồ đó có đánh dấu các “trung tâm nông sản”, hải cảng và sân bay. Trên giá sách báo có các tạp chí chuyên ngành – “Tạp chí Mùa vụ Rau quả”, “Kĩ thuật nghề làm vườn”, và thậm chí cả tạp chí tiếng Hà Lan “Groenten và Trái cây”.

Công ty này là một công ty xuất khẩu, xuất phần lớn lượng cà chua của mình sang Hoa Kì. Trong cuộc cạnh tranh với các nhà sản xuất khác trong đó có chính Hoa Kì, Canada, Tây Ban Nha, và I-xa-ra-el, công ty có hai lợi thế: Ở Mê-hi-cô có nhiều nắng làm cà chua lớn nhanh và có quanh năm; Sức lao động rẻ -- vì trồng cà chua dù có đầu tư nhiều công nghệ đi chăng nữa cũng là một việc cần nhiều sức lao động.

Martínez, một người đàn ông trạc 30 tuổi thân thiện và dễ ưa, là một biểu hiện của toàn cầu hóa ở vùng nông thôn Mê-hi-cô này. Anh ta tốt nghiệp ngành cơ khí, đi một chiếc xe hơi đời mới và nói tiếng Anh hang ngày với khách mua cà chua là người Mỹ. Kiểu sống của anh ta nhiều người Mỹ cho là giống với của họ.

Công việc của anh bao gồm 2 điều: công nghệ cao cấp và đắt tiền của Hà Lan, và lao động phổ thông rẻ tiền của Mê-hi-cô -- khoảng 100 peso ($9) một ngày.

Mới bước vào công ty bạn đã thấy hiện diện của công nghệ. Lái xe vào nhà máy, bạn phải qua lái qua một rãnh ngập dung dịch hóa học để sát trùng bánh xe. Sau đó, khi anh Martinez dẫn tôi đi thăm một vòng các nhà kính, anh đưa cho tôi một cái bao bằng vải trắng có mép co dãn. Đầu tiên tôi tưởng đó là để trùm lên đầu và thấy nhẹ cả người khi biết đó là để bao giày. Tôi cũng phải mang một áo choàng trắng nữa. Cà chua ở đây, trung tâm của tất cả mọi thứ được chăm sóc như bệnh nhân.

“Sản lượng của một cây” như tấm biển gần nhà kính đề, “Một cây = 20 kg cà chua”. Như vậy, một cây cà chua cho lượng trái tương đương với 44 cân Anh: nhiều một cách đáng ngạc nhiên. Bạn sẽ thấy trong nhà kính làm thế nào cây cho được ngần ấy trái.

Điều đầu tiên là, vệ sinh hơn: Mỗi nhà kính có hai cửa, có rất nhiều màn chắn, một bọt biển thấm dung dịch hóa học để sát trùng giày dép. Sau đó là đến công nghệ trồng cà chua rất kĩ lưỡng. Cây cà chua con lớn lên trong bầu nhỏ không dài hơn 1 bộ Anh ( 30.48 cm), và trong đất đỏ rắn. Dưới đáy là đá sỏi để thoát nước trong bầu, và đất trong mỗi bầu có nhiều xi-lanh bằng nhựa màu đen cắm vào, để cung cấp phân bón. Những quả bóng bay trong suốt hình thuôn găm ở dưới đất cung cấp thêm khí các-bô-níc. Khi anh Martinez chỉ cho tôi xem tất cả những điều này thì một màn chắn đằng sau chúng tôi chuyển động để cho thêm ánh sáng lọt vào. Một máy tính nằm chỗ nào đó đã điều khiển việc điều chỉnh ánh sáng này. Martinez nói, “Tất cả mọi thứ đều được điều khiển bằng máy tính”.

Nhưng cũng cần đến con người. Công nhân chăm sóc đi lại giữa các các hàng cây trên những xe goòng chạy bằng điện dọc theo đường ray. Họ cắt bớt lá và vắt cành đang mọc ngang lên cọc đỡ làm cây có thể mọc đến độ cao 12 mét và cho mùa quả bội thu chỉ trong hai tháng kể từ khi trồng.

Công ty đang làm ăn phát đạt và tuyển thêm nhân công. Tôi hỏi Martinez, “Anh có cần huấn luyện nhân công không?”. “Có chứ. Nhưng công nhân ở đây rất tốt, rất chăm chỉ”. Họ từ các làng gần đó – công ty có xe đưa đón – và, khi rời nhà kính, tôi đến thăm một khu trong số đó có tên là Santa Rosa de Lima.

Nơi này trông có vẻ nghèo. Đường xá là đường rải sỏi, hoặc là đường đất. Nhà cửa đều nhỏ và đơn sơ, thường đang xây dở, tầng hai đã bắt đầu xây nhưng chưa xong. Trâu bò, dê, gà nhốt trong các sân ngay bên nhà. Ruồi rất nhiều.

Tôi mua một gói khoai tây chiên ở một cửa hàng nhỏ. Người đàn bà đứng tuổi lau bụi gói khoai tây trước khi đưa cho tôi. Khi tôi hỏi thăm về những người làm cho công ty Agros để hỏi chuyện bà ta sốt sắng chỉ đường. Có một đôi vợ chồng đang trong thời gian nghỉ và có thể tiếp chuyện tôi. Đó là nhà của Marisela nằm ở cuối đường đối diện.

Nhờ những người địa phương chỉ đường, tôi đã tìm ra nhà của Marisela. Chị ta mở cổng cho tôi vào. Em dâu Marisela đang giặt quần áo bằng tay trong một chậu nước. Bên trái là một chiếc nồi đang sôi trên bếp củi. Xa hơn vài mét nữa là một ông già, có lẽ là bố Marisela, đang ngồi ngay trước ngôi nhà. Một vài đứa trẻ con, một đứa bé gái và một đứa bé trai đầu trọc đang cười, chạy ra xem ai đến.

Tôi hỏi Marisela về công việc. Chị nói, “Tôi làm ở đó đã 6 năm. Cũng cực, nhất là bị nóng”. Chị muốn được trả lương cao hơn, nhưng cũng thích lương ổn định. Công ty còn trả bảo hiểm xã hội, vì vậy chị và gia đình được chăm sóc y tế. Tiền thưởng hàng năm của chị vào khoảng 250 đô la. Chị nói tiếp, “Nếu không có việc thì cuộc sống sẽ rất khó khăn. Ngoài lương ra không có thu nhập gì khác”. Tôi hỏi chồng chị có đi làm không, chị trả lời bình thản, “Không có chồng”. Khi quay về cửa hàng lúc đầu và nói chuyện thêm với bà chủ quán, Cristina Avila, bà ta kể với tôi rằng chồng Marisela đã chết vì ung thư nhiều năm trước đây.

Tôi nói với bà Avila, “Đây là một khu nghèo. Khi công ty Agro đầu tư vào đây thì có khá hơn lên không?”

“Có. Khá hơn. Bây giờ người ta có nhiều tiền hơn”.

Tôi hỏi, “Khá hơn như thế nào?”

“Bây giờ có đường xá xe cộ. Trước đây đường chính cũng không có xe buýt. Mọi người phải đi bộ”.

“Đi bộ mất một tiếng không?”

“Phải một tiếng đấy”.

“Bây giờ có xe buýt là do mọi người có tiền để mua vé?”

“Đúng vậy. Ở dây có hơn một trăm người làm cho công ty Agro. Vì thế mà có tiền mua vé xe buýt”.

“Có những thay đổi gì khác nữa?”

“Có nhiều cửa hàng hơn. Vài năm trước đây chỉ có hai cửa hàng. Bây giờ” -- bà ta đếm – “ có đến 12 cái. Trước đây tất cả mọi thứ mọi người có là “milpas” -- đất của công để trồng lương thực. Bây giờ mọi người kiếm ra tiền và có cái để tiêu”.

“Còn xe hơi thì sao?”

“Nhiều hơn trước. Trước đây chỉ có ba cái. Bây giờ có nhiều hơn nhiều”.

Tôi ngắt lời bà Avila, nhưng bà ta đang hứng nói, tiếng rất rõ ràng. Trước đó bà ta ngồi với hai người đàn bà khác ở một bên cửa hàng, gần với khoang máy điện thoại, những quyển kinh thánh nhỏ đang mở trước mặt họ. Họ nói với tôi rằng họ tu theo dòng thánh Jehovah. Bên trái chúng tôi là một vài đứa trẻ đang chơi trò chơi điện tử. Ruồi vo ve liên tục rất khó chịu.

Tôi hỏi về khoang điện thoại.

“Đây là nơi gọi điện thoại duy nhất trong làng. Người ta gọi từ nước Mỹ và chờ máy trong khi tôi bảo ai đó đi gọi người nhà của họ. Họ gọi điện với giá 20 peso 1 giờ ( khoảng 1.8 đô la)”.

“Có nhiều người đi Mỹ không?”

Bà ta quả quyết, “Có, nhiều lắm”.

“Còn học hành thì thế nào?”

“Bây giờ thì tốt hơn. Mọi người có nhiều tiền hơn nên có thể gửi con đi học cấp hai bằng xe buýt đến Ezequiel Montes. Trước đây phần lớn trẻ em chỉ học hết cấp 1 ở trường làng”.

Chúng tôi bước ra khỏi cửa hàng. Đường chính của thị trấn bên ngoài rất rộng. Một rãnh nước chảy xuống từ giữa con đường.

“Mọi người mong muốn gì? Họ yêu cầu lãnh đạo địa phương làm những gì?”

Bà ta nhìn ra rãnh nước và nói, “Muốn có hệ thống thoát nước, có điện, có nước máy. Không phải nhà nào cũng có điện và nước. Anh thấy cảnh một số người sống đó. Chỉ có tường đá và nền đất”.

Một số xe tải chạy qua.

Tôi nói với Avila, “Cái xe đó tốt đấy”.

“Xe loại đó là từ bên ngoài đến đấy. Chiếc vừa chạy qua là của chủ đất Ezequiel, đến để kiểm tra công nhân”.

Tôi cảm ơn người chủ quán và đứng lên ra về. Trên đường tôi ghé qua trạm y tế do nhà nước quản lí và nói chuyện với một y tá cũng xởi lởi như bà Avila.

“Mọi người thường đến khám vì những bệnh gì?”

“Tiêu chảy. Người ta không giữ gìn vệ sinh”.

Công ty Agro sạch sẽ dường như ở rất xa nơi đây. Khó tin rằng công ty này làm cuộc sống của người dân tốt đẹp hơn, nhưng quả thực là như vậy. không có công ty, cuộc sống của Marisela và tất cả những người khác sẽ tồi tệ hơn rất nhiều.

Những gương mặt của toàn cầu hóa – Bài viết nói trên của phóng viên UPI Ian Campbell là phần 15 trong loạt bài của UPI, Hãng truyền thông quốc tế Hoa kì. Loạt bài ra trong nửa năm này mỗi tuần tập trung vào một cuộc đời do toàn cầu háo tác động đến, từ Ấn Độ cho đến trung tâm nước Mỹ. Loạt bài này xem xét complex array của các vấn đề kinh tế xã hội mà công nhân, nhà quản lí, sinh viên và những người kkác phải đối mặt, những người mà bị ảnh hưởng của các mối liên kết đầu tư, thương mại và kĩ thuật đang tăng nhanh trên toàn thế giới. Điều mà được gọi là toàn cầu hóa.

Câu hỏi thảo luận:

1. Những ảnh hưởng tốt và xấu của công ty Agros đối với Santa Rosa de Lima là gì?

2. Bạn có biết câu chuyện nào về những làng như Santa Rosa de Lima không? Hãy chia sẻ những chuyện đó.

3. Nếu bạn là phóng viên quen thuộc với công ty Agro và Santa de Lima, bạn sẽ hỏi những câu hỏi gì? Những câu hỏi nào người phóng viên của bài này không hỏi?

4. Theo như câu chuyện trong bài viết, các xu thế toàn cầu hóa hiện đại về cơ bản là tốt hay xấu?

Taking it Further

Back to Top

Chapter 10 – Student Evaluation of the IC3 Learning Platform :

This final “Taking It Further” lesson for Level I is open-ended. We invite students to evaluate the entire IC3 learning platform experience as they see most helpful! The goal here is for all of us – students, instructors, campuses, and communities – to enhance our webbed and relational learning. Student input is so very vital to the success of this IC3 experiment! Please be honest and constructive in your response to this first year of IC3 online inter-cultural (and with some good fortune, face-to-face) learning. Students are encouraged to work in groups and to submit a 2-page written evaluation of this IC3 experience. You may include your names or submit comments anonymously. Please post to the forum that will be set up for your critiques. Thank you very much!

 

Information Technology

Back to Top

Lessons and Exercises for this chapter are found in Level 1 Writing Chapter 10 in the IT Exercises and Activities for Developing Ideas Section.

TOEFL Exercises

Back to Top

Input for TOEFL

"Best Answer"

Back to Top

After you have completed the Reading, Listening/Speaking, and Writing chapters x, how would you answer the following question?  

What is the more likely effect of globalization on your community and culture:
a threat or a benefit?

Câu hỏi hướng dẫn:
Ảnh hưởng có thể của toàn cầu hóa đối với văn hóa và cộng
đồng của bạn là gì: có hại hay có lợi?

FORUM

Back to Top