Eastern Mennonite University

Level III

Chapter 1
Listening Speaking

IC3

IC3 | IT | TOEFL | Best Answer
Language Lessons
Assessment


Topic: Identity / Bản sắc

Guiding Question:

Who in the world am I?

Câu hỏi hướng dẫn:

Tôi là ai trong thế giới này?

 

Skills:
In this chapter you will do these things:

English Language Skills:

  • Introducing oneself in more detail.
  • What is the meaning of your name?
  • Politely ask for an interview.
  • Interview a Classmate About the meaning of his/her name.
  • Introduce Your Classmate.
  • Listening to people talk about themselves.
  • Talking about yourself.
  • Getting the Main Ideas: A Matter of Stress, Pitch and Tone
  • Pronunciation of the “—s” ending.  

IC3 Skills:

  • Compare names and naming traditions

Intercultural Communicative Competence

Naming is one of many family traditions that teach us about culture. Here are two articles about naming traditions in Vietnam and the United States. Before you read, answer the following questions and share your answers with a classmate or in a small group.

  • What is your full name?
  • Does your name have meaning? If it does, explain the meaning.
  • Why did your parents give you this name?

Naming Traditions in the United States

(from Discovering the Obvious: Our Lives as “The Folk”, a Louisiana folklife unit by Paddy Bowman)
Louisiana INTECH, Louisiana Department of Education, January 29, 2002 found at http://www.crt..state.la.us/FOLKLIFE/edu_unit3_anticipation.html)

Note that Louisiana is a state in the south of the United States. Once a territory of the French, it has French influence plus the influence of historical slavery and close proximity to Spanish speaking countries.

Names tell us a lot about people, places, and even things. By looking under the surface of their own names and family names, students learn more about their family history and folklore as well as cultural differences and similarities and symbolic meanings. Names come with stories attached, and every cultural group has its naming traditions. Some cultures name babies after recently deceased relatives; other families find that practice taboo. Many Western European names that traveled to the United States come from occupations (Baker, Miller, Mason), physical characteristics (Strong, Moody), places (Wells, Woods), time of birth (Noel, Valentine), or by patronym—child of (Robertson, O’Connell).

As with other traditional cultural expressions, Louisiana names are highly diverse and have been realized over the generations. Some French-speaking people have Anglo or even German last names. As in other parts of the country, African American families sometimes improvise and create new, unique names for children—the “jazz” of naming (Sheneka Washington, Jarmel Johnson)—and since the Civil Rights Movement some parents have chosen more African names themselves. Hispanic families frequently give children their father’s and mother’s last names (Maria Valez y Gutierrez).

Names are Important in Vietnam

By Dana Sachs, Author of The House on Dreamstreet
(from http://www.adoptvietnam.org/vietnamese/names-vietnamese.html)

Names are important in Vietnam. Introducing themselves to foreigners, English-speaking Vietnamese will often translate the meaning of their names, “I’m Orchid (Lan),” one might say. Or “Shining Jade (Ngoc Minh)” or “Spring Rice (Lua Xuan).” Some names sound like poetry. I knew three brothers names “Mountain (Son),” “River (Giang),” and “Ocean (Hai).” I had a friend named “Moon Lute (Nguyet Cam)” in honor of a traditional Vietnamese stringed instrument. Another couple had named their three boys, all born during the years of the American War, Linh (after Abe Lincoln), Red (for the Communists), and Binh (which means “peaceful”). Binh must have been a popular name during the years of war, because I knew a lot of Binhs who were born at the time. . .

In Vietnam, names also carry a powerful force. Tradition claims that evil spirits like to steal babies, particularly the attractive ones. In the countryside, where old customs linger longer, new parents would go to lengths to make their children seem unappealing. They would never compliment their newborns. Instead, they’d call them “ugly,” or “rat,” or even “shit,” in order to trick the spirits into staying away. Ironically, even such hideous names would come to sound like the sweetest of endearments when they were uttered by adoring parents. Urban Vietnamese, like Tung and Huong, like to scoff at superstitions, but even they would cringe when I forgot the custom and cooed over how beautiful a baby was. “Trom via,” they’d hiss, reminding me to say that phrase before the compliment. As one friend later translated it, trom via meant “to sneakily talk behind a spirit”—in other words, to keep evil away. Although Tung and Huong claimed that it was indecision that made them wait so long to name the baby, it seemed to me that superstition and ancient tradition had more to do with it then they cared to admit. The supposedly irrational concern over “evil spirits” actually spoke to very real, and widespread, dangers that newborns in Vietnam had faced forever: poor hygiene, inadequate nutrition, and lack of medical care. Because infant mortality was such a risk, tradition dictated that only close family members would visit a new baby before its one-month birthday, the time at which its chance of survival was thought to be more secure and the moment at which it could be brought into society and openly named. In that context, Tung and Huong’s so-called indecision made more sense. Rationally, they probably knew that their child’s health would not be affected by whether or not they named it. But, in the same way that I avoid walking under ladders, they refused to take any chances.

Đặt tên là một tập quán quan trọng có thể cho chúng ta biết nhiều về văn hóa. Dưới đây là hai bài viết về phong tục đặt tên ở Việt Nam và ở Mỹ. Truớc khi đọc, bạn hãy trả lời những câu hỏi sau và trao đổi những câu trả lời đó với một người bạn hoặc trong nhóm nhỏ.

  • Tên họ của bạn là gì?
  • Tên của bạn có ý nghĩa gì không? Nếu có, hãy giải thích ý nghĩa đó.
  • Tại sao cha mẹ bạn lại đặt tên bạn như vậy?

TRUYỀN THỐNG ĐẶT TÊN

(Trích từ “Discovering the Obvious: Our Lives as “The Folk”, một bài viết về cuộc sống của con người ở Luisiana của Paddy Bowman), Louisiana INTECH, Sở Giáo Dục Louisiana, 29 tháng 1, 2002, đăng trong website http://www.crt.state.la.us/FOLKLIFE?edu_unit3_anticipation.html)

Ghi chú : Luoisiana là một tiểu bang ở phía Nam nước Mỹ. Trước đây là thuộc địa của Pháp nên chịu ảnh hưởng của Pháp cộng với ảnh hưởng của chế độ nô lệ và gần giống với những nước nói tiếng Tây Ban Nha.

Tên cho chúng ta biết nhiều về con người, nơi chốn và cả sự vật. Bằng cách tìm hiều kỹ hơn tên riêng và họ của ai đó, người học sẽ hiểu biết hơn về lịch sử gia đình, truyền thống dân gian cũng như sự khác và giống nhau giữa các nền văn hóa và ý nghĩa tượng trưng.Tên tuổi gắn liền với những câu chuyện và mỗi nhóm văn hóa đều có truyền thống đặt tên riêng. Một vài nhóm đặt tên con họ theo những người thân thuộc nhất; những gia đình khác lại cho đó là điều cấm kỵ. Có nhiều tên Tây Âu đã được du nhập vào nước Mỹ. Chúng có thể miêu tả nghề nghiệp (thợ nướng bánh, thợ xay xát, thợ nề), tính chất (mạnh mẽ, buồn rầu) nơi chốn (giếng, rừng) ngày sinh (Giáng sinh, Lễ tình nhân) hoặc đặt tên theo cha, ông –được gọi là con của (Robertson - con của Robert, O’Connell - con của Connel).

Cũng giống như những cách diễn đạt văn hoá truyền thống khác, tên của người Luisiana rất đa dạng và được truyền qua nhiều thế hệ. Một số người nói tiếng Pháp lại có họ Anglo hay thậm chí họ Đức. Ở những vùng khác trong nước Mỹ, những gia đình Mỹ gốc Phi đôi khi ứng khẩu và đặt ra những cái tên mới, duy nhất cho con cái của mình – cách đặt tên như “nhạc jazz” (Sheneka Washington, Jarmel Jophnson) – và kể từ Phong trào đấu tranh nhân quyền, một số bậc cha mẹ đã chọn nhiều tên châu Phi hơn. Những gia đình gốc Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha thường lấy cả họ của cha và mẹ đặt tên cho con (Maria Valez y Gutierrez).

TÊN RẤT QUAN TRỌNG Ở VIỆT NAM
Dana Sachs, tác giả của The House on Dreamstreet

(trích từ http:www.adaoptvietnam.org/Vietnamese/names-vietnamese.htm)

Tên rất quan trọng ở Việt Nam. Khi tự giới thiệu mình với người nước ngoài, những người Việt Nam nói tiếng Anh thường dịch tên của họ ra tiếng Anh. Một người có thể nói “Tôi là Orchid” (Lan). Hoặc “Shinning Jade” (Ngọc Minh) hay “Spring Rice” (Lúa Xuân). Một số tên nghe rất nên thơ. Tôi có biết ba tên anh em nhà nọ là “Moutain” (Sơn), “River” (Giang), và “Ocean” (Hải). Tôi có một người bạn tên là “Moon Lute” (Nguyệt Cầm) – tên của một loại nhạc cụ truyền thống có dây của Việt Nam. Một cặp vợ chồng khác đặt tên ba đứa con trai của họ, đều được sinh trong những năm chiến tranh Mỹ-Việt Nam, là Linh ( theo Abe Lincoln), và Hồng (chỉ những người Cộng sản) và Bình (nghĩa là thanh bình). Bình ắt hẳn là một cái tên rất phổ biến trong những năm chiến tranh vì tôi biết rất nhiều Bình được sinh ra vào thời điểm đó…

Ở Việt Nam, tên cũng mang một sức mạnh to lớn. Tục lệ cho rằng những hồn ma thích bắt những đứa trẻ đi, đặc biệt là những đứa bé bụ bẫm đáng yêu. Ở nông thôn, nơi những hủ tục còn sót lại, cha mẹ trẻ hay cố tình làm cho con cái của mình có vẻ xấu xí. Họ không bao giờ khen con mình khi chúng còn nhỏ. Thay vào đó, họ gọi chúng là “xấu” hay “chuột” thậm chí là “cứt” để đánh lừa những linh hồn lảnh vảng xung quanh. Điều đáng nói là những cái tên ấy lại nghe rất đỗi trìu mến, yêu thương khi được thốt ra bởi những bậc cha mẹ. Người Việt Nam ở thành thị, như Tùng và Hương, thích chế giễu những điều mê tín nhưng lại hốt hoảng khi tôi quên mất tục lệ và thốt lên “Đứa bé dễ thương quá!” “Trộm vía” họ xuỵt tôi để nhắc tôi nhớ nói từ ấy trước khi khen đứa trẻ. Như một người bạn dịch lại cho tôi sau này thì “trộm vía” nghĩa là “nói lén sau lưng một hồn ma” – hay xua đuổi những linh hồn đi. Cho dù Tùng và Hương đã tuyên bố rằng chính sự do dự đã làm họ chờ đợi lâu khi đặt tên cho con nhưng dường như, theo tôi, nó liên quan nhiều hơn đến sự mê tín và những hủ tục mà họ không thừa nhận.

Những điều mê tín không có sức thuyết phục về hồn ma thật ra nói lên một tình trạng thật và rất phổ biến ở Việt Nam mà trẻ sơ sinh gặp phải từ trước đến giờ: thiếu vệ sinh, suy dinh dưỡng và thiếu sự chăm sóc sức khoẻ. Vì tỉ lệ trẻ sơ sinh chết cao nên tục lệ quy định rằng chỉ người thân thuộc trong gia đình mới được thăm bé trước khi bé đầy tháng. Người ta tin rằng đây là thời điểm mà cơ hội sống sót của trẻ an toàn hơn và cũng là lúc đứa bé được xã hội chấp nhận và được đặt tên. Trong hoàn cảnh ấy, sự “do dự” của Tùng và Hương có ý nghĩa hơn. Nói một cách công bằng, chắc rằng họ biết sức khoẻ của con họ sẽ không bị ảnh hưởng cho dù họ có đặt tên cho bé hay không. Nhưng, cũng như tôi luôn tránh bước qua dưới mấy cái thang, họ từ chối làm thử điều đó [đặt tên cho con trước khi bé đầy tháng.]

Back to Top

Information Technology

Input for IT

Back to Top

TOEFL Exercises

Input for TOEFL

Back to Top

"Best Answer"

After you have completed the Reading, Listening/Speaking, and Writing chapters 1, how would you answer the following question?

Go to the Forum in Black Board to input your Best Answer to the Guiding Question

Who in the world am I?
Tôi là ai trong thế giới này?


FORUM